Tags

Tôi không bao có thể giờ tặng món quà đó cho Kyle. Nó được cất vào đâu đó trong góc phòng tôi, hứng bụi.

Similar Differences

Tác giả : Rob
Người dịch : Bluestorm

Chapter 6: Cleaning Up

Tôi không bao có thể giờ tặng món quà đó cho Kyle. Nó được cất vào đâu đó trong góc phòng tôi, hứng bụi.

Tôi cũng không thể chúc mừng cậu ấy. Hay thậm chí là nhìn thấy cậu ấy vào hôm sinh nhật.

Nghe có vẻ tuyệt vọng, nhưng không có cậu ấy thật khủng khiếp.

Và mọi thứ còn tệ hơn vào ban đêm, khi mà tôi nhớ lại cái cách cậu ấy đã từng ôm tôi trên giường. Hay chúng tôi đã mất cả một buổi chiều dán sao lên trần nhà như thế nào.
Những kỉ niệm.

Ngay cả những thứ vặt vãnh- những bài hát, những thói quen , tên của loại thuốc lá hay kẹo cao su- tất cả đều là những kỉ niệm. Và vì chúng không bao giờ thay đổi, bất cứ khi nào mọi thứ không như ý muốn, chúng ở đó để ám ảnh bạn.

Những kỉ niệm . Những người canh gác quá khứ.

Vào ban đêm, tôi úp mặt xuống gối đê không phải nhìn thấy chúng.

————————————————————————–

Những ngôi sao- ít nhất tôi cũng dần quen với chúng. Điều khó khăn hơn với tôi là tận mắt nhìn thấy cậu ấy và cô ta cùng nhau.

Những lúc ấy tôi cố nghĩ “Chúng tôi chỉ là bạn bè ,chúng tôi chỉ là bạn bè” lặp đi lặp lại cho đến khi những từ đó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Có thể hiểu được chuyện này khi ở trong trường , nói cho cùng thì cậu ấy học ở đó và cô ta cũng có bạn ở đó.

Nhưng đôi khi ông trời ném chúng tôi vào những hoàn cảnh thật sự trớ trêu- như ở công viên hay một nhà hàng nào đó. Cô ta nắm tay cậu ấy, mỉm cười với cậu ấy-một cách rạng rỡ.

Khi đó Kyle luôn tránh nhìn vào tôi, nhìn xuống sàn, hay nhìn lên trời như thể- đột nhiên- cậu ấy đặc biệt quan tâm đến chúng vậy .

Nhưng khi Sara thấy tôi, hoàn toàn không biết gì về chuyện đang diễn ra, cô ta gọi tên tôi và vẫy tay. Rạng rỡ. Chói lòa.

Như mặt trời.

————————————————————————–

Dọn phòng vào cuối tháng 12 gần như là một thói quen của tôi. Để bỏ đi những gì dư thừa của năm cũ và đón năm mới với một không gian sạch sẽ.

Một hay hai ngày sau lễ giáng sinh, tôi thấy mình đang bận rộn sắp xếp lại những cuốn sách vất lộn xộn , phủi bụi cho cái kính viễn vọng, cọ rửa sàn nhà bóng đến mức tôi có thể trượt trên đó.

Mở một cái ngăn kéo, sau khi chờ cho bụi rơi xuống hết, tôi tìm thấy một chiếc phong bì dán kín có in tên tôi trên đó.

Suất học bổng. Tôi đã giấu nó ở đó và thật sự quên bẵng đi.

Xé phong bì ra, tôi thấy một tờ đơn bên trong- một tờ đơn đăng kí cho bất cứ khóa học nào tôi muốn. Hạn cuối là vào tháng 2.

Tôi vẫn còn thời gian.

Nhìn qua những yêu cầu của nó, tôi nghĩ rằng trường tôi có thể có tất cả những gì tôi cần ngay lập tức, đặc biệt là vào giữa Giáng sinh và năm mới. Có rất ít yêu cầu của sinh viên vào những ngày này nên họ có rất nhiều thời gian rảnh.

Tôi vội vàng đến trường-có rất ít xe trên đường vào hôm sau Giáng sinh- và gần như không có sinh viên , giảng viên, nhân viên nào trong trường, tôi gần như phải cầu xin để có thể yêu cầu những giấy tờ của mình.

Bản sao học bạ của tôi được hoàn thành trong hai ngày. Và tôi có được thư giới thiệu ngay khi tôi gặp giáo sư Vergara. Cô ấy hứa tôi có thể đến lấy nó ở khoa Tâm lí học.

“Nghỉ lễ thế nào, Chan?” Cô ấy hỏi một cách dịu dàng khi đưa cho tôi chiếc phong bì dán kín.

“Tốt ạ, thưa cô. Em rất ngạc nhiên là cô vẫn ở đây.”

“À, tôi chỉ sửa chữa nốt vài thứ trước khi về nhà nghỉ thôi.”Cô ấy mỉm cười. Cô thật sự biết cách làm cho sinh viên cảm thấy thoải mái. Đó là khả năng mà tôi không đời nào có được từ môn Thôi miên .

“Osmond,”, cô ấy rất ít khi dùng đến tên tôi trừ khi đó là chuyện nghiêm trọng “Tôi chưa bao giờ có thể hỏi em.”

Tự hỏi đó là chuyện gì , tôi không để cô nói hết câu “Có chuyện gì vậy , thưa cô.”

“Gần đây em còn liên lạc với Kyle không- sau đề án ấy?”

Em đã từng, tôi nghĩ “Có, thưa cô.” Tôi cố gắng lắp các từ vàovới nhau. “Có, thưa cô, trong một thời gian, em có.”

“À, tôi thấy rồi.”Cô ấy đưa tay lên chỉnh lại kính như thể đê nhìn tôi rõ hơn. Như thể để đốt cháy tôi “Tôi đặc biệt ấn tượng bởi đề án đó- nói đúng hơn là tờ ý kiến cá nhân. Của cả hai người.”

“Thật ạ?.” Tôi không nghĩ bài của tôi có gì đặc biệt.

“Đúng vậy.Dường như trong đó có- nói thế nào nhỉ- một mối liên hệ nào đó giữa hai người”

Im lặng, tôi cảm tưởng như có một sức nặng đang ấn tôi xuống ghế, thật sâu.

“Em nói là trong một thời gian.? Thật đáng tiếc. Tôi cảm thấy hạnh phúc cho Kyle sau khi đọc đề án của hai người. Và cho em nữa. Như thể cả hai thật sự là bạn của nhau vậy.”

Tôi gật đầu.

“Kyle rất cô đơn” Cô ấy dừng lại một lúc trước khi tiếp tục “Thật ra cậu ta làm tôi nghĩ đến em.”

Một lần nữa, tôi chỉ gật đầu- cảm giác như sức nặng đó đấy tôi lún sâu hơn.

“Cô rất tiếc là mọi thứ đã không được tốt đẹp”

Cái cách cô ấy nói câu đó, tôi biết cô ấy có ý gì khác đằng sau nó.

Và ánh mắt cô ấy nhìn tôi. Thấu hiểu. Như thể cô ấy biết tất cả.

Cô ấy biết.

“Thưa cô.”Tôi bắt đầu, không biết phải giải thích những thứ cần giải thích như thế nào. Mà có thứ để giải thích sao?

“Tôi biết, em đừng lo. Nhưng thật ra việc hai người ghép cặp với nhau không phải là ý định của tôi.” Cô ấy mỉm cười “nó là của Kyle.”

Tôi chắc chắn là đã há hốc miệng ra.

“Đúng vậy. Lopez đã cầu xin tôi- trong suốt 2 tuần. Đầu tiên tôi không biết tại sao. Tôi nghĩ cậu ta chỉ định lợi dụng em để được điểm cao. Nhưng cậu ta lầm bầm gì đó về việc đã từng học cùng lớp nào đó với em và muốn đổi sang lớp tôi vì một người đặc biệt nào đó, tôi biết là có chuyện gì đó khác đang diễn ra.”

Tôi thật sự không muốn nghe thêm nữa.

“Tôi xin lỗi, Osmond” Vì lí do nào đó, cô ấy đang xin lỗi tôi “Tôi thật sự đã không làm đúng, nhưng tôi chỉ muốn cả hai được hạnh phúc. Vì hai em dường như đều rất cô đơn.”

Thật nhẹ, tôi trả lời- một cách biết ơn- nhưng đó chỉ là bên ngoài- thật ra tôi không thật sự biết phải cảm thấy thế nào “Cám ơn cô.” Nó gần như là một lời thì thầm.

Ngay khi về nhà, tôi sắp xếp lại các giấy tờ và gửi tất cả đi bằng thư bảo đảm.

-oOo-

Đã hai tháng hay ba tháng kể từ ngày hôm ấy. Và lễ Valentine đang đến rất gần.

Mọi người bận rộn mua hoa, thiếp, chocolates. Tất cả đều màu đỏ.

Tôi đang chuẩn bị đến tiệc Valentine mà hội sinh viên và ban quản lí sinh viên phối hợp tổ chức.

Vì Marc, trưởng ban quản lí sinh viên, đã khen ngợi sự tích cực gần đây của tôi. Tôi không muốn bỏ nó dù tôi biết ở đó chỉ có toàn người nhảy theo cặp. Và tôi có lẽ chỉ là một ‘người nào đó’ đứng gần góc phòng, kiểm tra những bình đựng rượu có đầy không, hay cuống vé có được xé đúng cách hay không, hay đảm bảo cho những sợi dây điện không bắt lửa….

Làm việc khiến người ta quên đi tất cả , bạn biết đấy.

Trên đường ra xe- đó là lúc tôi thấy cậu ấy- người tôi không bao giờ mong đợi nhưng hình như lại xuất hiện bất ngờ rất nhiều.

Tôi thật sự không biết nói gì. Cuối cùng tôi chỉ nói “Chào”

“Chào”

Nó y như lần đầu tiên tôi vào phòng cậu ấy.

“Sara đâu?”

Với khói thuốc cuộn quanh cậu ấy trong không khí đêm lạnh lẽo, Kyle thì thầm “Mình không biết.”

“Vậy sao?” Sau vài phút im lặng bối rối, tôi cũng nói được một câu “Kyle, mình xin lỗi, nhưng mình phải đi ngay bây giờ. Tạm biệt”

“Os, chờ đã.”Cậu ấy bước lại gần tôi như thể cậu ấy là màn đêm vậy.

“Kyle” Tôi thật sự phải đi “Kyle, mình bị muộn rồi.”

“Ossie, mình nhớ cậu”

Cậu ấy đã từng nói. Cậu ấy chưa bao giờ giỏi xin lỗi.

Nó chỉ khiến tôi bực mình.

“Để mình đoán nhé. Sara lại sắp rời đi, đúng không ?”

Nhìn thẳng vào tôi, cậu ấy trả lời , dường như bị tổn thưong “Làm sao cậu có thể nói thế?” giọng của cậu ấy nghe như giấy ráp- gay gắt và khô khốc.

“Được thôi.” Tôi không tin cậu ấy nữa. Cố gắng tỏ ra lạnh nhạt , tôi tiếp tục “Mình nghĩ cậu đã nói là chúng ta không nên gặp nhau nữa. Nên mình cho là cậu đang hạnh phúc với Sara.”

“Os, nó không còn như cũ.” Cậu ấy thật sự đang cầu khẩn “Ngay cả khi Sara quay lại đây.”

Những con dế đang kêu. Đó là âm thanh duy nhất chúng tôi có thể nghe thấy lúc này.

Kyle, mình phải đi.” Dù tôi cố tỏ ra cương quyết, cuối cùng tôi chỉ có thể nghẹn ngào thốt ra mấy từ đó . Nhảy vào xe, tôi khởi động máy- lỡ chân nhấn quá mạnh khiến cho chiếc xe nghe như một con rồng sống.

Cậu ấy chặn giữa tôi và cánh cửa trước khi tôi kịp đóng nó.

“Os, nói thẳng vào mặt mình và mình sẽ để cậu yên. Nói với mình cậu không nhớ mình”

Tôi nhìn lên- gương mặt cậu ấy có vẻ rất mệt mỏi- tôi cố gắng tạo ra những từ ấy trong cổ họng.

Nhưng chúng chết trước khi lên đến miệng tôi.

Tôi không thể. Hoàn toàn không thể.

Giờ đây ngay cả nhìn cậu ấy cũng trở nên khó khăn.

“Os, làm ơn đi.Cho mình một cơ hội nữa.”, gương mặt cậu ấy gần như kề sát mặt tôi.

Tôi chắc chắn buổi tiệc đã bắt đầu. Tôi có thể nhìn thấy những con số màu xanh trong chiếc đồng hồ điện tử của xe.

“Được không?”

Hít thở thật sâu, tôi làm điều mà tôi không bao giờ nghĩ tôi sẽ làm “Muốn đi dự tiệc không?”

Thở dài nhẹ nhõm, cậu ấy mỉm cười.

————————————————————————–

Bạn bè- không phải là cậu ấy có ít. Những người cậu ấy gặp ở trường, ở các bữa tiệc, những đứa con của ‘ bạn’ cha mẹ cậu ấy.

Khi tôi hỏi cậu ấy tại sao cậu ấy muốn làm bạn với tôi, cậu ấy chỉ nói rằng cậu ấy phát ngấy những người ‘bạn’ ngưỡng mộ chiếc xe, quần áo hay ngôi nhà của cậu ấy như thể đó là tất cả những gì cậu ấy có.

Và khi tôi tự hỏi mình tại sao tôi dính dáng với cậu ta, tôi tự bảo mình rằng , tôi phát ngấy những người trong các buổi học nhóm và các cuộc họp.

Từ buổi tối hôm đó, tôi với Kyle gần gũi trở lại. Tôi không thể nói là giống như trước.Nhưng chúng tôi cùng nhau.

Một lần nữa.

Cho dù nó ngắn ngủi đến đâu.

End Chapter 6