Tags

Nằm phịch xuống giường , tôi cố gắng tận hưởng sự mềm mại của chiếc đệm gần như đã tơi tả bao quanh lưng tôi.

Similar Differences

Tác giả : Rob
Người dịch : Bluestorm

Chapter 4: Saturdays

Nằm phịch xuống giường , tôi cố gắng tận hưởng sự mềm mại của chiếc đệm gần như đã tơi tả bao quanh lưng tôi.

Mọi chuyện không chỉ có liên quan đến hai người chúng tôi. Ngoài việc cả hai đều là những người đàn ông, còn một sự thật nữa là cậu ta sống trong một khu vực dành cho giới thượng lưu còn tôi sống trên một khu phố nơi mà chó sủa như phát điên vào nửa đêm cùng với tiếng ồn ào do những kẻ say rượu gây ra ở một quán bar ngoài trời gần đó.

Và trong khi Kyle luôn quan tâm đến việc gây ấn tượng trong sự kiện tiếp theo cậu ấy tham dự thì tôi bận rộn với việc lấy những điểm A cho các môn học và thực hiện thành công kế hoạch của các tổ chức .

Tôi không thể ngủ được, nghĩ về tất cả mọi thứ. Thật nhẹ nhàng, tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Đêm rất sâu. Nó mênh mông nữa.

Dưới đường, một con chó hoang đang rên rỉ.

Tôi nghĩ về Kyle. Từ cửa sổ phòng cậu ấy, cậu ấy sẽ nhìn thấy một hàng liễu dài, những nhánh liễu lay động trong thanh bình. Âm thanh của những ngọn sóng thoảng qua.

Có một vết nứt rất sâu và rộng giữa chúng tôi. Như bóng đêm ngoài kia vậy.

Nhưng trước khi tôi có thể làm mình tuyệt vọng hơn nữa, tôi nhìn thấy hai con chuột hát bài “ Ở đâu đó ngoài kia” vào nửa đêm.

————————————————————————–

Kyle và I. Osmond và I. Kyle và Os. O và K. Chúng tôi gọi nhau bằng rất nhiều tên , nhưng chưa bao giờ là ‘người yêu’ hay ‘bạn trai’. Vì vài lí do chúng tôi tránh xa hai cái đó. Đối với nhau chúng tôi thừa nhận chúng tôi là bạn thân, bạn rất thân, bạn thật sự – thậm chí bạn đặc biệt. Nhưng không bao giờ là ‘bạn trai’.

Và thói quen của chúng tôi cũng không thay đổi. Chúng tôi gặp nhau tại nhà cậu ấy, cùng đến trường, tiếp tục cuộc sông riêng của mỗi người , đi về cùng nhau và tôi lái xe về nhà một mình.

Tôi cảm thấy yên tâm khi cậu ấy không nhờ tôi giúp chuyện học hành. Bất cứ khi nào tôi đề nghị giúp, cậu ấy nói “ Đừng lo, mình tự xoay sở được.” Ít nhất tôi biết là cậu ấy không ở bên cạnh tôi để có một gia sư.

Nhưng cũng không có một chút ‘ phép màu’ mà tôi nghĩ là tạo nên các mối quan hệ.

Những sự lãng mạn.

Có lẽ chúng tôi không liên hệ với nhau theo một cách lãng mạn. Chúng tôi là những ‘người bạn đặc biệt’ nhưng nó có nghĩa gì? Tôi không biết. Tôi nghĩ cậu ấy lại càng không biết.

Cho dù vậy, trong một thời gian ngắn, cảm giác mình là đặc biệt với ai đó rất tuyệt.

————————————————————————–

Có lẽ tôi tạm thời bị sự điên rồ xâm chiếm, có lẽ do sự mới lạ của việc ‘đặc biệt’ với ai đó bắt đầu làm hỏng bộ não tôi, hay có lẽ là tôi chỉ muốn chắc cậu ấy không gặp rắc rối gì. Dù thế nào đi nữa, khi Kyle hỏi tôi có muốn đến một bữa tiệc tạm-biệt- mùa-hè với cậu ấy vào thứ 7 không, tôi đã trả lời có. Đó là cách cậu ấy cám ơn tôi vì đã giúp cậu ấy kéo điểm cậu ấy lên B+, Kyle giải thích.

Tôi không quan tâm tôi có một cuộc họp. Chúng làm tôi chán ngấy và mệt mỏi.

“Thật sao? Cậu sẽ đến chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

“Nhưng không phải câu có một cuộc họp sao?”

“Đúng vậy.”

“Được rồi, tại sao không đến cuộc họp của cậu trước rồi mình sẽ chờ cậu ở đó?”

“Thật sao? Cậu sẽ làm thế à?”

“Tất nhiên” Cậu ấy nhe răng cười.

“Tại sao không vào họp cùng mình?’

“ Không phải nó nhìn kì cục sao?”

A, đúng vậy, đột nhiên tôi nảy ra một ý “Nhưng biết đâu cậu lại thích làm việc ở hội sinh viên thì sao?”

“Hay đấy, Os”

“Sao không ?” Tôi thử dỗi.

Cậu ấy khúc khích cười “ Đừng làm thế. Cậu trông như một con vịt vậy” Hừm, tôi nhớ là đã nói thế về một cô gái nào đó. “Os, cậu biết mình không quan tâm đến những thứ như thế.”

“Mình biết. Nhưng nó đáng để thử mà.”

-oOo-

Ngay cả trong cách ăn mặc , Kyle và tôi cũng rất khác nhau. Tôi mặc một chiếc quần xám và một chiếc áo sơ mi đen dài tay. Tôi kéo ống tay áo lên gần khuỷu tay. Kyle mặc quần khaki và một chiếc áo phông đơn giản. Đứng cạnh cậu ấy tôi có vẻ như ăn mặc hơi trang trọng quá mức.

Hội sinh viên có lẽ bị sốc khi thấy tôi đi vào, ăn mặc như thể tôi sắp đi dự tiệc, điều mà tôi thật sự sắp làm. Dù sao đi nữa , buổi họp cũng không dài. Chúng tôi chỉ nhận được nhắc nhở từ bên trên về năm học sắp tới.

Khi chúng tôi đến bữa tiệc, ở đâu cũng thấy người. Vài người đến chào Kyle và họ bắt đầu một nhóm tán gẫu. Một số tôi đã gặp ở trường , một số tôi chưa bao giờ thấy. Nhìn thấy Kyle ở trong thiên đường của cậu ấy, tôi không muốn làm phiền.

Vì vậy tôi lặng lẽ rút lui. Không ai thấy chúng tôi đến cùng nhau. Và không ai sẽ thấy chúng tôi ở cạnh nhau trong cả phần còn lại của buổi tối.

Âm nhạc quá ồn ào. Có tiếng thì thầm bảo tôi đến nhà vệ sinh và khóa cửa lại nhưng nếu có ai đó cần dùng đến nó thì sao….

Hơn thế nữa, tôi đã kiểm tra nhà vệ sinh rồi. Đã có người trong đó.

Cố gắng kín đáo hết mức tôi có thể, tôi chăm chú nghiên cứu giấy dán tường của ngôi nhà.

Tôi đang cố lừa ai đây? Tôi không thuộc về nơi này.

Và tôi cảm thấy bực mình mỗi khi có một cô gái nào đó lại gần Kyle và nháy mắt với cậu ấy. Mỗi lần như thế, tôi ước gì có thể lẩn đến sau lưng và thả một cục đá vào trong váy cô ta.

Một vài người đến nói chuyện với tôi, nhưng tôi không bao giờ giỏi trong việc tiếp chuyện và họ nhanh chóng xin lỗi để biến mất vào đám đông không có mặt.

“Cậu ổn chứ” Kyle lại gần , trông có vẻ lo lắng.

“Mình ổn. Đừng lo cho mình.” Đến nước này , tôi không muốn làm hỏng buổi tối của cậu ấy, đúng không ?

“Cậu chắc chứ”

“Mình chắc. Cứ đi đi.”, tôi nở một nụ cười can đảm.

Đáp lại nụ cười của tôi bằng một nụ cười , cậu ấy gật đầu và biến mất vào trong mớ hỗn độn những cơ thể đang lả lướt, vẫy tay.

Cảm thấy mệt mỏi, tôi bắt đầu đi quanh , cố gắng lắp những khuôn mặt vào những con người không có mặt- một nhiệm vụ bất khả thi.

Đó là Sam không bao giờ tỉnh ngủ trong giờ Sinh vật học , nhưng có vẻ rất sinh động trên sàn nhảy. Kia là Kristy- A, thế mà tôi nghĩ cô ta đang bận rộn với 1 kế hoạch của hội học sinh. Rồi tôi thấy cô gái tán tỉnh Kyle lýc trước, cô ta đang nói chuyện với Ciara và họ có vẻ rất thân thiết. Còn kia là Lara, đang thân mật hơi quá đáng với ba thằng con trai trên ghế sopha.

Lara? Lara!

Em gái tôi và chúng tôi không thật sự gần gũi. Nhưng tôi vẫn là anh trai nó.

Có lẽ muốn xác nhận điều đó, có lẽ muốn hướng sự chú ý ra chỗ khác, tôi quay đi, và nhìn thấy Kyle. Cậu ấy có lẽ nhận ra điều gì đó , có thể là cái cách mắt tôi tóe lửa.

“Cậu không sao chứ?”

“Nói cho mình đó không phải là em gái mình”

Nhìn qua vai tôi, cậu ấy nói, nghe có vẻ ảm đạm “Mình không thể nói dối, đúng không ?”

“Chết tiệt.” Đó đúng là nó. Và nó nhìn như thể sẵn sàng cởi hết quần áo ra vậy. Mấy tên con trai ở đó. Nắm lấy cổ tay nó, tôi giật mạnh, lôi nó ra khỏi chúng. Nó đâm vào tôi, cười lớn “Việc này có nghĩa là gì?”

“Này ,nếu cậu muốn tham gia, đừng lấy cô ấy cho riêng mình như thế.”

Nó khiến tôi muốn nôn mửa , nghe câu đó từ một tên trong số đó.

“Em tao không phải là một con điếm.” Lara, mắt nhắm mắt mở và có vẻ như đã say khướt, bám vào tôi để có thể đứng vững.

“Aww. Bọn này chỉ đang vui vẻ thôi mà.”

“Các người có quá đủ vui vẻ rồi đấy.”

“Bọn này còn chưa bắt đầu mà.”

Lara cũng không chịu im lặng “Đúng thế! Bọn này còn chưa bắt đầu! Osmond, đừng làm mất vui.”

Thật sự tôi muốn tát cho nó một cái ngay lúc đó. Và chắc chắn là tôi sẽ làm thế nếu như Kyle không bóp nhẹ vai tôi.

Khi tôi quay ra nhìn cậu ấy, cố gắng đỡ Lara dậy , tôi không nhận thấy một tên đứng dậy sau lưng tôi. Hắn cố giật Lara khỏi tay tôi- cho dù to hơn tôi, nhưng hắn đã say khướt và tôi vẫn có lợi thế hơn.

Hay là tôi đã nghĩ thế. Trong cuộc chiến tranh giành giật Lara, hắn cho một cú thẳng vào mắt tôi. Sức mạnh của cú đánh khiến tôi ngã xuống sàn. Và hắn có lại Lara.

Tôi chưa bao giờ thấy Kyle tức giận đến thế “Đồ khốn” Nhắm thẳng vào Ngài to con, cậu ấy giao lại cú đấm của cậu ấy một- hai.

Loạng choạng đứng dậy , tôi nghe ai đó hét lên “Đánh đi!” Trước khi tôi kịp nhận ra mọi người đã đang đấm đá bất cứ cái gì họ có thể tìm thấy. Tôi nhìn vào mắt Kyle và chỉ ra cửa ,chúng tôi cuối cùng cũng xoay sở thoát ra khỏi đám lộn xộn đó. Lara vẫn không tỉnh lại khi chúng tôi đặt nó vào ghế sau.

“Mình nghĩ mình nên đưa cậu về nhà.” Kyle nói.

Chúng tôi lái xe trong im lặng . Chỉ có Lara thỉnh thoảng lầm bầm gì đó trong giấc ngủ.

Tuyệt. Một trong số ít những bữa tiệc tôi tham gia và tôi đã làm rối tung nó lên.

Mới 12 giờ đêm. Tôi biết Kyle thường thức đến 3 giờ sáng.

“Xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi.”Kyle trả lời , cố gắng nhe răng cười “ Nó rất vui mà.”

Cậu ấy nhìn tôi. Tôi nhìn lại, nhận ra một vết cắt trên lông mày và một bên má thâm tím.
“Tốt hơn là mình nên chữa cho cậu khi chúng ta về đến nhà.”

“Cậu cũng nên chữa cho mình nữa.” Kyle mỉm cười “Nhìn cậu mà xem.”

Tôi nhìn vào mình trong gương chiếu hậu, tôi thấy một bên mắt bắt đầu sưng lên.

Kyle giúp tôi đưa Lara lên phòng và theo tôi về phòng tôi.Đây là lần đầu tiên cậu ấy đến nhà tôi.

“Mẹ cậu đâu?”

“Mẹ mình á? Bà ấy vắng nhà đến hết cuối tuần. Chờ một chút.” Chạy xuống dưới bếp và lục tung các ngăn kéo, cuối cùng tôi cũng tìm được hộp thuốc cấp cứu. Đổ một ít Iốt ra một miếng bông , tôi nhẹ nhàng chấm vào vết cắt, cẩn thận để không làm cậu ấy bị đau. Trong lúc đó, Kyle chỉ nhìn tôi, im lặng . “Đây, áp cái này vào má đi.”, tôi đưa cho cậu ấy một túi chườm.

“Cám ơn” cậu ấy lầm bầm “ Cậu biết không , trông cậu rất buồn cười.”

“Thật sao?”

“Thật. Mắt đen không hợp với cậu . Cậu nhìn như một con gấu trúc vậy.”

Tất nhiên tôi không muốn nói với cậu ấy là tôi thích gấu trúc. “Nghe buồn cười đấy.” tôi đáp lại.

Bất chấp Iôt, vết cắt, vết bầm, mái tóc rối, Kyle trông vẫn đẹp đến ngây người. Và kiệt sức. Cậu ấy bắt đầu ngáp.

“Vậy , đây là nơi cậu sống.”

“Đúng , không có nhiều nhưng cũng được.”

“Mình nghĩ nó rất tuyệt. Ấm áp.”

“Muốn đi xem xung quanh không?”

“Giờ này á? Trời tối mà.”

“Chúng ta có thể bật đèn lên , ngốc.” Cậu ấy nhìn thật sự mệt mỏi , ngồi trên giường của tôi.

Có cái gì đó nói với tôi rằng nếu tôi để câu ấy lái xe về nhà trong tình trạng này , tôi có thể sẽ phải hối hận.

“Tại sao chúng ta không đi xem xung quanh vào buổi sáng?”

“Buổi sáng? Cậu đang đề nghị mình ở lại đây qua đêm à?”

“Ừ, sao lại không ?”

“A, được. Phòng của khách ở đâu?”

Hmm, đó là vấn đề. Chúng tôi không có một phòng dành riêng cho khách.Và tôi không nghĩ là cha mẹ tôi thích việc có ai đó ngủ trên giường của họ khi họ đi vắng. Nhưng tôi cũng không muốn cậu ấy phải ngủ trên ghế sopha sau tất cả những gì cậu ấy đã làm cho tôi.

“Cậu ngủ ở đây” Tôi nói mà không hề nghĩ gì cả- và đó là một lời đề nghị hoàn toàn vô tư.Đó có lẽ là lí do tại sao tôi không nhận ra sự tinh quái lóe lên trong mắt cậu ấy. “Còn mình sẽ ngủ ở ghế sopha dưới nhà.” Tôi nói nốt.

“Thế không được. Đây là phòng của cậu và giường của cậu. Cậu nên ngủ ở đây.”

“Nhưng cậu là khách.”

“Thôi. Quên nó đi. Mình lái xe về vậy.Gặp lại sau.”, cậu ấy hôn nhẹ tôi- nụ hôn tạm biệt của chúng tôi.

“Kyle, nói thật nhé, mình không muốn cậu lái xe trong tình trạng này. Cậu đã đánh nhau và cậu nhìn rất mệt mỏi. Được rồi. Nếu mình ngủ với cậu ở đây, cậu hứa sẽ không làm chuyện gì bậy bạ chứ?”

Giả bộ ngây thơ, hai tay chập vào nhau như thể đang cầu nguyện, cậu ấy nói “Được, mình sẽ không làm gì hết, mình hứa” rồi nhanh chóng nhớ ra “Nếu Lara thấy chúng ta thì sao?”

“Không đâu. Nó luôn dậy muộn hơn mình . Đừng lo.”

Chúng tôi bắt đầu cởi quần áo. Kyle thích ngủ chỉ với chiếc quần sóc trên người – điều mà tôi phát hiện ra vào buổi tối- hay sáng sớm- khi cậu ấy gọi cho tôi. “Cậu không phiền chứ?” Cậu ấy rụt rè hỏi.

“Không, cứ tự nhiên đi.”

Tôi, ngược lại ,dè dặt hơn trong bộ quần áo ngủ của mình. Tôi mặc cả áo.

Dù là giường đôi, nhưng có vẻ không thể tránh được việc chân chạm chân, tay chạm lưng. Mỗi khi chuyện đó xảy ra, chúng tôi bối rối xin lỗi nhau.

Khi nó xảy ra quá nhiều- nhiều đến mức chúng tôi có lẽ không có thời gian để ngủ vì còn bận nói xin lỗi.

“Os, thế này không được rồi.”

“Mình biết”

“Tại sao lại chống lại nó?”

“Kyle” Tôi bắt đầu . Tôi thấy sợ. Tôi chưa muốn nếm trải chuyện đó.

Hơn nữa , tôi không muốn tự làm mất mặt mình.

Cảm thấy mặt nóng lên , tôi thì thầm, một cách chậm chạp “Kyle, mình chưa sẵn sàng”

“Mình không nói về sex, đồ ngốc. Mình chỉ muốn ôm cậu thôi. Được không ?”

“À”, tôi không muốn làm mất mặt mình nhưng cuối cùng thì tôi vẫn làm thế. Đó quả thật là một tài năng của tôi. “Được thôi.”

Quay lại đối mặt với tôi , cậu ấy chậm rãi đưa tay ra và kéo tôi lại gần.

Lần này cậu ấy không có mùi rượu hay thuốc lá.

Nó khiến tôi bối rối hơn. Tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn.

“Có chuyện gì thế?” , cậu ấy nói, rất dịu dàng “Không thoải mái à?”

Tôi cố xoay người , quay lưng lại cậu ấy để cậu ấy có thể ôm tôi từ phía sau.

“Khá hơn chưa?”

Ít nhất trong tư thế này , cậu ấy không thể nhìn thấy sự căng thẳng của tôi.

Trong một lúc, chúng tôi cứ nằm như thế, tận hưởng sự ấm áp của cơ thể người kia. “Cậu biết không, cậu khá là rắn chắc cho một tên mọt sách.”

“Mình không phải là mọt sách.”

“Cho dù cậu là cái gì đi nữa, cậu rất…nói thế nào nhỉ? Cứng cáp ?”

“Mình phải chạy từ tòa nhà này qua tòa nhà khác, lên xuống cầu thang ở trường nữa, nhớ không ?”

“Thông minh đấy.” Cậu ấy hôn nhẹ lên cổ tôi.

“Không làm chuyện gì bậy bạ mà.”

“Đó chỉ là một nụ hôn thôi. Không gì hơn thế nữa, mình hứa.”

Một lần nữa, chúng tôi lại im lặng. Ánh trăng, hòa lẫn với đèn đường, xuyên qua cửa sổ phòng tôi. Không có rèm cửa trên đó. Chỉ toàn kính.

Bên ngoài rất yên tĩnh.

“Đó có phải là kính viễn vọng không?”

“Đúng đấy” Tôi có một cái kính viễn vọng khá lớn để bên cửa sổ. Nó màu trắng với những viền đen.

“Nó còn dùng được không?” Cậu ấy đang thì thầm . Tôi có thể hiểu được. Nếu cậu ấy nói to thêm chút nữa, tôi có lẽ sẽ phát điên. Cậu ấy đang kề sát tai tôi mà nói.

“Không. Gương hay cái gì đó bên trong bị vỡ.”

“Vậy à? Sao cậu không sửa nó?”

“Không ai có thể sửa nó nữa. Cửa hàng cha mình mua nó bị đóng cửa rồi.”

“Thế à?”, đó là những gì cậu ấy nói, như thể hi vọng có thêm cái gì khác.

“Đó là một món quà cha tặng cho mình trước đây. Là một đứa trẻ, mình thích thiên văn học. Những ngôi sao, các hành tinh. Những thứ đại loại thế. Mình đã từng mơ ước được đến sao Thổ và không bao giờ quay trở về.”

Sao Thổ- hành tinh đẹp nhất trong hệ mặt trời. Trong trí tưởng tượng trẻ thơ của tôi, bất cứ ai sống ở đó cũng sẽ được bảo vệ bởi những quầng sáng khổng lồ rực rỡ.

“Không bao giờ?”

“Không bao giờ”

“Tại sao?”

Tôi mất một lúc mới có thể trả lời “Mình đã từng nghĩ là không có gì dành cho mình ở đây cả.” Đúng vậy. Tôi phải thừa nhận .Ngay từ khi là một đứa trẻ, tôi đã muốn rời khỏi đây.

“Đã từng?”cậu ấy hỏi một cách tò mò.

Một lần nữa tôi nhấc người lên ,quay lại để nhìn cậu ấy.

Trong ánh sáng mờ ảo, tôi vẫn có thể nhận ra những đường nét trên khuôn mặt cậu ấy- đôi mắt- cái mũi – đôi môi. Vết cắt trên mày. Vết bầm trên má.

“Đúng vây.” Tôi nói, thật nhẹ nhàng “đã từng”

Tôi khẽ hôn cậu ấy trước khi rúc vào người cậu ấy và ngủ.

-oOo-

Tôi đã quen với việc làm cái gì đó cho bữa sáng. Kyle bước ra khỏi phòng tôi, chỉ mặc mỗi quần sóc và chiếc áo sơ mi tôi cho mượn.

“Thơm quá”

Nhe răng cười, tôi hỏi “Cậu có thể thấy mình đang bận , tại sao cậu không đi xem quanh nhà một mình? Nếu cậu muốn hỏi gì chỉ cần ới lên một tiếng. Và đừng đến phòng Lara . Nó chắc vẫn đang ngủ.”

“Được”

Thật ra , nhà tôi không có nhiều thứ để xem .Phòng khách được nối liền với phòng ăn và bếp khéo đến mức không thể nhận ra ranh giới giữa chúng. Nếu ai đó hỏi tôi “ đâu là ranh giới giữa phòng khách và phòng ăn?” , nó không khác gì hỏi tôi rằng “Đuôi của rắn bắt đầu từ đâu?”

Trong cái phòng khách/ phòng ăn đó có 2 cái cửa, một cái dẫn ra một cái gara chứa được 2 xe và cái còn lại là lối vào chính của căn nhà.

Đi ra cửa trước, cậu ấy nhìn lên “Os, cái gương này là cái gì thế?”

Cái đó? Tôi thật sự cũng không biết nó gọi là gì. Đó là một đa giác bằng gỗ màu đỏ với một cái gương tròn ở giữa. “Nó dùng để trừ tà, mình nghĩ thế.”

Nhón bước lên cầu thang, cậu ấy nhìn ngó phòng cha mẹ tôi, ở dưới tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân của cậu ấy, tiếng thịch thịch có vẻ như át hẳn tiếng xèo xèo của chảo rán.

“Kyle, bữa sáng được rồi.”

“Cậu biết không” , cậu ấy nói vọng xuống từ cầu thang “Chúng ta gây ra rất nhiều tiếng ồn. Mình nghĩ chúng ta đã làm em gái cậu thức dậy.”

Chúng tôi ngồi đối diện nhau. “Không, Lara thường trưa mới dậy”

“Thật à? Mình nghe thấy tiếng động trong phòng cô ấy.”

Cậu ấy nói không sai, trong khi chúng tôi đang ăn bữa sáng ( cơm rang với trứng và giăm bông), Lara xuống nhà, ăn mặc chỉnh tề , sẵn sàng ra ngoài.

“Này, em đi đâu đấy?” Nó không thèm nhìn tôi. Bực mình , tôi bước lại gần “Ăn sáng không ?”

“Ossie, đừng bao giờ làm mất mặt em trước bạn bè như thế nữa.”

“Được thôi. Anh chỉ lôi em khỏi cuộc ăn chơi trác táng đó. Vì muốn tốt cho em thôi.”

“Để những bữa tiệc cho em. Anh lo sống cuộc sống lập dị của anh đi. Như thế tốt hơn đấy.”

Tôi định đồng ý với nó, tôi không muốn sự cân bằng trước nay bị phá vỡ, hơn thế nữa nếu như nó không muốn tôi làm anh trai nó, tôi có nhiều việc tốt hơn để làm.

“Này” Kyle lên tiếng sau khi nuốt một miếng đầy miệng “Thế không công bằng. Anh em chỉ làm những gì anh em nghĩ là đúng thôi.” Trước khi nói xong , cậu ấy đã đứng bên cạnh tôi.

“Anh biết nhiều nhỉ? Anh là ai mà nói câu đó? Anh gần như lên giường với tất cả mọi người”

Kyle định nói gì đó, nhưng ngừng lại. Tất cả những gì cậu ấy có là một khuôn mặt viết chữ ‘có tội’ trên đó.

Bỏ tôi lại với dư vị cay đắng của cuộc cãi vã, Lara đùng đùng bỏ đi.

Chúng tôi đứng đó, không động đậy, mắt nhìn sàn nhà.

“Os,” cậu ấy bắt đầu “Nó không tệ như cô ấy nói đâu.”

Trước khi cậu ấy có thể tiếp tục , tôi cắt ngang. Tôi không muốn nghe cậu ấy nói bất cứ gì nữa “Kyle, không sao đâu. Mình cũng đoán được thế mà.” Nhận ra nó nghe có vẻ bất lịch sự, tôi nhanh chóng nói thêm “Không phải mình nghĩ cậu đã quan hệ nhiều lần trước đây, nhưng, mình đóan là, cậu biết đấy, với lối sống của cậu, mình có thể đóan được là cậu có nhiều kinh nghiệm. Ít nhất trong khoản chơi bời.”

Lần này tôi không thấy khó chịu khi cậu ấy không nhìn tôi. Nó công bằng. Bản thân tôi cũng không thể nhìn thẳng vào cậu ấy.

“Nhưng mình đã không nói với cậu”

“Kyle”, thở thật sâu, tôi cố gắng nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, nâng cằm cậu ấy lên, buộc cậu ấy cũng phải nhìn vào tôi “Bỏ đi. Nó không sao cả.”

“Cậu chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

Nhưng làm sao mà nó có thể không sao trong một tình huống như thế chứ? Phát hiện ra người quan trọng của mình- ‘bạn đặc biệt’ thì đúng hơn- đã từng rất lăng nhăng?

Có lẽ nó càng tệ hơn với tôi vì cậu ấy là người đầu tiên của tôi.

Duy nhất.

Mối quan hệ đầu tiên. Cuộc hẹn hò đầu tiên. Nụ hôn đầu tiên.

Tôi không biết nữa. Ý tôi là , tôi đã có thể đoán trước được chuyện này. Nhưng nó vẫn không khiến tôi tránh được cú sốc.

“Được” , cậu ấy cố mỉm cười “Này , mình đang nghĩ liệu chúng ta lát nữa có thể ra ngoài chơi không?”

Tôi không phải nghĩ nhiều trước khi trả lời

“Xin lỗi, mình có việc phải làm. Có lẽ lần sau.”

Dù tôi không có nhiều việc để làm, tôi vẫn làm việc cả ngày. Cuối cùng thì tôi cũng nhận ra sai lầm của mình là giải tỏa căng thẳng bằng cách làm cho nó căng thẳng hơn.

————————————————————————–

Sinh nhật tôi năm đó rơi vào thứ 7. Cả tuần tôi đã thành công trong việc từ chối đề nghị tổ chức một bữa tiệc của mẹ “Một bữa tiệc đơn giản thôi, Osmond?” Và tôi biết một ý tưởng khác của mẹ “Có lẽ con có thể đi cùng Lara tới bữa tiệc của nó?” cũng không thể thực hiện được. Em gái tôi đã ở đâu đó bên ngoài rồi.

“Nhưng con định làm gì một mình ở đây?” Mẹ phải đi đâu đó. Không biết tại sao mẹ tôi gần đây hay ra ngoài nhiều một cách bất thường.

“Mẹ, con nghĩ con còn vài văn bản phải gõ nốt.Đừng lo cho con.”

“Được rồi, con yêu. Chúc mừng sinh nhật!” Trước khi bước vào xe, mẹ còn gọi “Đừng quên mặc cái áo đỏ mẹ đưa cho con đấy!”

Sáng hôm đó, mẹ đưa cho tôi một cái áo sơ mi đỏ. Để được may mắn. Bà ấy nấu mì. Để sống lâu. Và mua những hoa quả hình tròn. Để được giàu có.

Điều buồn cười là mẹ không phải người Hoa nhưng lại giống người Hoa hơn cả tôi.

‘Vài văn bản phải gõ’ Vài không phải là sai. Đến trưa tôi đã hoàn thành chúng. Và tôi hạnh phúc với một khoảng thời gian yên tĩnh cho riêng mình.

Gần đây tôi hiếm có được những lúc như thế.

Những giây phút mà tôi nghĩ là ai cũng có quyền có.

Kyle đã chúc mừng tôi vào hôm trước, nói rằng phải đi đâu đó vào ngày sinh nhật tôi. Cho dù tôi rất muốn gặp cậu ấy , tôi không muốn mình nhỏ nhen.

Hơn thế nữa , mọi người đã bắt đầu xì xào. Trước đây chúng tôi không hề gần gũi-thậm chí là hoàn toàn ngược lại. Vậy mà , đột nhiên, sau mùa hè , chúng tôi đi về nhà cùng nhau, gặp gỡ nhau thường xuyên.

Dù chúng tôi đã bí mật , nhưng hình như tường có mắt và hình như đất có tai.

Đi dạo quanh nhà, tận hưởng niềm hạnh phúc nhỏ bé của việc không phải làm gì, nửa buồn ngủ, nửa lơ đễnh.

Thật dễ chịu.

Nhưng tiếng chuông cửa nhanh chóng lôi tôi trở về thực tại.

Nó thật sự làm tôi giật mình. Tôi không hi vọng ai đến cả.

Và tôi còn ngạc nhiên hơn khi thấy đó là Kyle , một tay cầm một hộp bánh pizza, tay kia cầm hai cái hộp khác được bọc rất cầu kì.

“Chào”

“Kyle? Cậu làm gì ở đây?”

“Mình đã nói với cậu là mình phải đi đâu đó” Cậu ấy mỉm cười. “Vì mình biết cậu đang làm việc, mình sẽ làm cùng cậu.”

Cậu ấy có vẻ rất hài lòng với bản thân và tôi không biết phải nói thế nào nên tôi nói thật với cậu ấy “Thực ra, mình đã làm xong hết rồi.”

“Thật sao? Tuyệt ? Bây giờ chúng ta có thể làm thêm một ít nữa”

Tôi há hốc miệng. Cậu ấy ? Làm việc? Và nghe rất nhiệt tình nữa?

Đi vào trong nhà, cậu ấy đột nhiên nhớ ra, “A, trước đó, chúc mừng sinh nhật,” và đưa cho tôi 2 hộp quà.

“Kyle, cậu không phải làm thế.”

“Mình muốn thế” rất dịu dàng, cậu ấy đáp lại.

Đúng vậy , cậu ấy vẫn có khả năng làm tôi đỏ mặt bất cứ khi nào cậu ấy muốn.

Cẩn thận bóc băng dính ra- cậu ấy đang cố nén cười khi nhìn thấy tôi làm mọi thứ, kể cả bóc quà , một cách có hệ thống- chiếc hộp đầu tiên chứa một chiếc áo sơ mi màu xanh đen.

“Kyle, nó trông rất đắt” Tôi không muốn nhận , nhưng cũng không muốn làm cậu ấy giận “Mình không biết mình có thể nhận nó không .”

“Os, nó chỉ là một món quà nhỏ thôi mà. Hơn nữa , với tất cả những gì cậu đã cho mình, nó chẳng đáng gì.”

Tôi mỉm cười, một cách yếu ớt, trong khi mở chiếc hộp thứ hai.

Và chiếc hộp thứ hai- đó là một hộp đầy những sticker hình ngôi sao nhỏ có thể tỏa sáng trong bóng tối. Nó đi cùng với một bản đồ thiên văn của bầu trời Bắc bán cầu và Nam bán cầu.

“Kyle…”

“ Mình đã cố tìm người có thể sửa cái kính viễn vọng cho cậu, nhưng không tìm được ai cả. Vì vậy mình chọn cái tốt thứ nhì. Cậu thích chứ?”

“Thích á? Mình không biết phải nói gì cả. Ý mình là… cám ơn.” Tôi lầm bầm

“Được rồi, dán chúng lên thôi.”

Ngay sau đó cậu ấy giúp tôi lôi cái thang lên trên phòng, đi quanh , đặt mọi thứ vào một chỗ.

Cùng với tôi.

Tôi dùng cả thước kẻ và thước dây, cố gắng đo kích cỡ của trần nhà cho phù hợp với sàn.

“Cậu đang làm gì thế?”

“Mình muốn nó chính xác.”

Cậu ấy cười “Cậu biết không , nó vẫn nhìn rất tuyệt ngay cả khi nó không chính xác.”

“Hah!” tôi cũng cười “Để mình nói cho cậu , tại sao cậu không làm một nửa cái trần và mình làm một nửa còn lại?”

Và đó là chuyện đã diễn ra. Cho một nửa căn phòng, tôi mang cái thang đi qua đi lại, giữ nó trong khi cậu ấy trèo lên để dán các ngôi sao một cách ngẫu nhiên. Không có gì để nói, nửa của cậu ấy mất ít thời gian để lấp đầy hơn nửa của tôi nhiều.

Cả công việc dán dính ấy mất nhiều thời gian hơn nó thật sự cần vì tôi còn bận rộn xấu hổ khi nhìn vào quần sóc của cậu ấy khi cậu ấy đứng trên thang, hay khi cậu ấy nhìn vào quần sóc của tôi khi tôi ở trên đó.

Chúng tôi cần ăn mặc thoải mái. Và chúng tôi cần ai đó giữ cái thang.

Thỉnh thoảng, tôi bị trượt chân và chúng tôi cùng cười vì sự vụng về của tôi. Cậu ấy đùa là tôi đang trở nên già nua. Có lúc cậu ấy làm rơi một ngôi sao và nói ‘Này, sao rơi. Ước đi.’ .Và tôi nói ‘đó không phải là sao rơi mà sao băng, đồ ngốc’ .

Khi chúng tôi làm xong, một bên trông chính xác như một nửa của chiếc bản đồ sao đi cùng với đám sticker, bên còn lại trông như…. những sticker đang tỏa sáng trên một cái trần nhà. Nhưng thành thật mà nói, tôi không chắc phần nào cậu ấy làm và phần nào tôi làm nữa.

Nó tuyệt đẹp- đặc biệt là vào đêm đó. Những ngôi sao tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng.
Chúng ở đó, như thể đang ngân nga một bài hát nhẹ nhàng từ một nơi xa, rất xa.

Tôi có thể đi ngắm sao trong chính căn phòng của mình. Tôi ước gì Kyle có ở đó để chia sẻ nó với tôi.

-oOo-

“Os, chúng ta có thể nói chuyện không ?”

Trưởng ban quản lí sinh viên, Marc, lại gần tôi sau khi mọi người vừa họp xong cuộc họp hàng tuần.

“Được, có chuyện gì?”

“Os, mọi thứ vẫn ổn chứ?”

Tôi không biết chuyện này từ đâu mà ra “Vẫn ổn. Sao cậu hỏi thế?”

Im lặng suy nghĩ một lúc, cậu ta bắt đầu “Cậu thật sự đã chứng tỏ sự tận tụy của mình với tổ chức trước đây.” Chuyện đó không thể là chuyện xấu chứ? “Nhưng gần đây, hoạt động của cậu không còn được như trước.”

A, thì ra là chuyện đó.

“Marc, mình xin lỗi. Chỉ là” Tôi đang hẹn hò với một người? Tôi không thể nói thế
“Mình còn rất nhiều việc khác nữa.”

“Mình hiểu, chỉ là, với tư cách thư kí của tổ chức , cậu lẽ ra phải có mặt ở tất cả các cuộc họp và sự kiện.” Tôi gật đầu. Nhưng tôi mới chỉ bỏ một hay hai cái gì đấy. “Sự tham dự của cậu rất quan trọng đối với tổ chức, kể cả việc cậu còn những tổ chức khác và hội sinh viên nữa. Thật ra mà nói , nó còn có ích hơn sự có mặt của các thành viên khác rất nhiều. Nhưng cậu chưa bao giờ bỏ rơi chúng tôi lần nào.” Chậm rãi ,như thể đang bước đi trên sàn nhà có kính vỡ , cuối cùng cậu ấy nói “Mình chỉ muốn biết rằng cậu có ổn hay không thôi.”

Trên đường về nhà, cuộc nói chuyện với cậu ta cứ lặp lại trong đầu tôi. Không tham dự đầy đủ? Tôi biết điểm số của mình đang đi xuống, dù chỉ một phần mười. Nhưng tôi không hề nhận ra là công việc ở các tổ chức cũng bị ảnh hưởng.

Có thể tôi chỉ bỏ lỡ vài cuộc họp và sự kiện. Một hay hai gì đấy.

Nhưng tôi chưa bao giờ bỏ lỡ bất cứ cái gì trước đây.

Và không có gì đi sai đường cả.

Lái xe về nhà. Tôi cảm thấy căng thẳng. Ý tôi là , tôi cũng phải ở bên cạnh Kyle nữa.

Nhưng tôi không sẵn lòng hi sinh nhiều đến thế.

Cậu ấy cũng vậy.

Có vẻ như chúng tôi đã không thể có một kết cục hạnh phúc ngay từ đầu.

———————————————————————————————

Khi tôi về đến nhà, tôi chỉ muốn quẳng giầy và tất đi và nhảy lên giường. Có thể ngắm nhìn những ngôi sao một lúc trước khi ngủ.

Bên ngoài trời tối đen . Tôi nghe nói là một cơn bão sẽ đến vào sáng mai.

“Osmond?” Gõ cửa phòng tôi, mẹ thò đầu vào.

“Dạ.?”

“Osmond, mẹ có thể nói chuyện với con một lúc được không ?” Tôi thấy rất lạ, mẹ tôi chưa bao giờ vào phòng tôi để nói chuyện.

“Vâng ạ.”

Tôi ngồi dậy , nhìn mẹ ngồi cạnh chân tôi. Bà ấy ngẩng đầu lên nói gì đó về việc mấy ngôi sao trông rất đẹp.

Chúng tôi im lặng trong một lúc.

“Osmond,” bà ấy bắt đầu, giọng hơi run run “Osmond, mẹ đang chuẩn bị hủy hôn, cha các con ngoại tình.”

End Chapter 4