Tags

Và mọi thứ diễn ra đúng như thế. Hàng ngày tôi lái xe lên biệt thự nhà Kyle và chúng tôi đến trường cùng nhau.

Similar Differences

Tác giả : Rob
Người dịch : Bluestorm

Chapter 3: Similar Differences

Và mọi thứ diễn ra đúng như thế. Hàng ngày tôi lái xe lên biệt thự nhà Kyle và chúng tôi đến trường cùng nhau. Có những lần Kyle làm tôi ngạc nhiên, cái cách cậu ta mặc cho tôi cầm lái. Nói cho cùng thì đó là chiếc BMW của cậu ấy. Nếu có chuyện xảy ra, tôi chắc chắn không thể trả cho bất cứ thiệt hai nào tôi gây ra. Tất nhiên , tôi đã cố giải thích với Kyle nhưng cậu ta chỉ khóat tay bỏ qua sự phản đối của tôi.

Nó khiến tôi cảm thấy tự hào.

Nhưng khi chúng tôi đến trường và khi chúng tôi để xe ở một chỗ riêng, tôi buộc bản thân nghĩ rằng đó là vì sự an toàn cho chiếc xe. Nhưng rồi ,có cái gì đó thì thầm với tôi. Nếu vì lí do đó, cậu ấy nên để xe ở nơi mà mọi người có thể thấy.

Có lẽ cậu ấy cảm thấy không thoải mái bị nhìn thấy đi chung với tôi.

Điều đó cũng dễ hiểu. Nhưng giữa chúng tôi không có ràng buộc , tôi chẳng có quyền gì để có cảm giác mà tôi đang cảm thấy cả. Vì vậy tôi cố gắng hiểu điều mà tôi không thể hiểu. Nó cũng dễ hiểu mà.

Buổi chiều, khi về nhà, chúng tôi đến xe cậu ấy một cách riêng rẽ. Đôi khi tôi đến trước và lấy sách ra đọc. Đôi khi cậu ấy ở đó sớm hơn, mở cửa kính và thổi những vòng tròn khói thuốc vào không khí.

Trong xe chúng tôi nói về những thứ vặt vãnh như- ngày hôm nay thế nào, vị giáo sư này không công bằng, công việc của tổ chức rất tốt, được mời đến một bữa tiệc vào thứ 7. Những thứ đại loại như thế.

Khi đến nhà cậu ta tôi thường xuống xe luôn, cám ơn và lái xe về nhà. Thỉnh thoảng chúng tôi tiếp tục nói chuyện phiếm. Những lúc khác, chúng tôi tiếp tục với đề án tâm lí học- không bao lâu sau tôi đã có thể có một ít thông tin về những giai đoạn trước của cậu ấy.
Tất nhiên , tôi biết nhiều hơn về Kyle khi tôi không nhảy xuống xe và về nhà ngay lập tức. Nhưng ngay từ khi Kyle bắt đầu phỏng vấn tôi trong phòng cậu ta, cậu ta không hề có một cuốn sổ ghi chép hay bất cứ cái gì.

“Cậu thật sự nhớ được mọi thứ mình nói à?”

“Tất nhiên”

“Thật sao?”

Kyle thở dài , rồi đọc như thể có một chiếc micro ngay trước mặt “Cậu là Osmond Chan, 19 tuổi. Khi cậu còn nhỏ, cậu giống như một đứa bé bình thường. Mẹ cậu thường ôm ấp cậu rất nhiều và cha cậu rất cưng chiều đứa con đầu lòng của ông ấy- đó là một thứ của ngừơi Trung Quốc. Đó là tóm tắt giai đoạn Tin tưởng & Không tin tưởng của cậu. Sau đó , khi cậu bắt đầu tập đi, cậu tự đứng dậy sau khi ngã, lúc đó cậu là một đứa trẻ kì lạ. Rồi”

“Được, được rồi. Cậu có nhớ.” Tôi nhe răng cười- nhưng tôi thật sự ngạc nhiên về lượng thông tin cậu ấy có thể nhét vào trong đầu. Gía như mà cậu ấy dùng chỗ trống đó để lắng nghe bài giảng ở trường.

Đề án đang diễn ra rất thuận lợi và chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết.

Tôi hạnh phúc với những gì tôi đang có. Nói cho cùng tôi cũng không hi vọng gì nhiều- tôi không muốn thì đúng hơn. Nếu như tôi hi vọng quá nhiều , tôi có thể tạo ra cho mình một cú ngã đau hơn.

Tôi chỉ phải sống như bọt biển và không khí. Chuẩn bị để cảm thấy cô đơn và tầm thường.

Như không là gì cả.

Luôn có một đám mây đen trên đầu tôi, sẵn sàng đổ mưa xuống bất cứ lúc nào.

———————————————————————————————-

“Alo?”

Tôi may mắn nhấc máy vào sáng hôm ấy. Đó là một ngày thứ 7, khoảng tầm 2-3 giờ sáng- và như mọi khi, Lara ở bữa tiệc nào đấy, mẹ ngủ và cha ở đâu đó mà tôi không biết. Tôi đang bận gõ văn bản cho hội sinh viên. Tôi tự hỏi đó có thể là ai.

Những cuộc gọi lúc sáng sớm không bao giờ mang lại điều tốt lành.

Nó làm tôi sợ.

“Alo? Osh?”

“Kyle?”

“Yahh! Yahh! Cậu bé! Cậu thật sự thông minh đấy.”

“Kyle, có chuyện gì thế” Tôi nghe thấy một tiếng nấc và rồi âm thanh của cái gì đó đập vào tường. “Kyle?”

“Ối” cậu ấy cười và rồi cố gắng nói trong khi cười “Ngã. Heh heh. Thật ngu ngốc. Heh
heh. Vướng vào dây giày. Heh heh. Không thể thở được.”

“Đừng cười nữa. Có lẽ cậu sẽ dễ thở hơn.” Tôi đáp lại , bắt đầu thấy lo lắng.

Rõ ràng là lời khuyên của tôi không có tác dụng. Cậu ấy bắt đầu cười như điên. “Không cười nữa?! HAHA! Cậu HA! Đúng! Nhưng HAHA! Mình không thể! Cậu thật buồn cười.! Đừng HAHA! Làm mình tức cười! HAHAHA!”

Cậu ấy say rồi. Say khướt. Tôi không biết rõ lắm về tác dụng của đồ uống có cồn nhưng tôi biết là chúng hạ thấp lí trí của con người.

“Kyle.Dừng lại đi” Cậu ấy vẫn không ngừng cười “ Kyle, dừng lại ngay lập tức.” Tôi quát, gần như là nổi điên lên.

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi cậu ta dừng lại thật. Sự im lặng bao trùm lên bên kia đầu dây, ngoại trừ tiếng nhạc nền ồn ào. Tôi không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay lo lắng hơn.

“Kyle? Kyle?”

Có tiếng thút thít.

“Kyle? Kyle, có chuyện gì thế?”

“Cậu giận” giọng cậu ấy rất nhỏ, gần như là đang tuyệt vọng.

“Không, Kyle, mình không giận.” Một lần nữa cậu ấy lại im lặng. “Kyle, làm ơn nói gì đi. Gì cũng được.” Tôi thấy rõ mình nghe thảm hại đến mức nào nhưng lúc đó tôi chẳng buồn quan tâm đến chuyện ấy nữa. Cậu ấy là một mối nguy hiểm tiềm tàng cho người khác,- và có thể cho chính bản thân cậu ấy nữa.

Lại giọng nói nhỏ bé, tuyệt vọng ấy đi qua ống nghe “Cậu không giận?”

“Không,mình không giận.” Tôi cố gắng nói dịu dàng hết mức tôi có thể “Có chuyện gì thế?”

Cậu ta đột nhiên bắt đầu khóc “Mình chỉ muốn nghe giọng của cậu.”

Ngay cả trong tình trạng say khuớt , từ một khoảng cách mà tôi cũng chẳng biết là
có thể xa đến đâu , cậu ta vẫn có khả năng làm tôi dao động.

“Kyle, cậu đang ở đâu?”

“Một bữa tiệc….”

“Ở đâu?” Tôi không đời nào để cậu ta tự lái xe về nhà trong tình trạng này.

Cậu ta cố gắng nói địa chỉ, bị chặn ngang bởi chính cậu ta với những câu kiểu như “A, không , không phải, nó…”

Tôi nghĩ là cậu ta nói năm lần mới được cái địa chỉ đúng.

“Được, biết rồi. Bây giờ thì ở yên đó và chờ mình. Đừng làm gì cả. Chỉ ngồi đó thôi. Được chứ?”

“Vâng.”Cậu ta nghe như một đứa trẻ.

Run rẩy.

Tôi không muốn đặt ống nghe xuống nhưng tôi phải làm thế. 17 đường Orchard. Nó cách đây khoảng 45 phút lái xe. Tôi đến đó sau 25 phút.

Khi tôi đến đó, buổi tiệc có vẻ như đã tàn. Nhạc đã ngừng và vô số xe đang bắt đầu đi ra- hi vọng là với nhữung người lái xe còn tỉnh táo. Kyle không ở đó.

Nếu như? Không.

-oOo-

Cầu nguyện rằng bằng phép màu nào đó, cậu ta vẫn còn ở bên trong, tôi bước nhanh hơn, ngó nghiêng liên tục để tìm cậu ta. Không còn nhiều người bên trong. Những người còn tỉnh lại càng ít. Sàn nhà thực sự là một mớ hỗn độn với hoa giấy, thuốc lá , lon bia và chai lọ khắp nơi. Ba anh chàng gục trên ghế xôpha, một cô gái đang ngủ trên bàn. Ngay cả Ciara cũng ở đây, vẫn còn tỉnh và lảm nhảm như một người điên

“Ossie?! Sao cậu ở đây? Có tin cho cậu đây. Mình trượt môn giải tích rồi!”

Làm sao tôi quên được gương mặt rạng ngời đó chứ? Nó thật sự tỏa ra ánh sáng màu lục và lam. Chắc là một loại đồ trang điểm mới nào đó.

Tôi không quan tâm đến cô ta. Tôi còn đang bận rộn với thứ khác.

Ơn trời cuối cùng tôi cũng tìm thấy Kyle. Cậu ấy đang ngồi trên sàn , mặc một chiêc quần jean đen và một chiếc áo khóac cũng màu đen nốt. Tay ôm gối, đầu cậu ấy gục trên đó.

Bên cạnh cậu ấy là cái điện thoại.

“Kyle?”

Cậu ấy nheo mắt nhìn lên “Os? Ossie?”

“Kyle, về nhà thôi.”

Cậu ta lầm bầm gì đó về việc mệt mỏi và tôi cố gắng làm cho cậu ta im lặng bằng một giọng dịu dàng nhất tôi có thể “Suỵt” Tôi kéo cậu ấy dậy , đặt tay cậu ấy qua vai tôi và dẫn ra ngoài. Cậu ta toàn mùi rượu và thuốc lá.

“Cậu lái xe đến đây à?” Làm sao tôi có thể lái 2 chiếc xe đây? Thật ra nếu cậu ta mang nó đến đây thì…. Nó không còn ở đây nữa.

Băng giọng nói líu nhíu của cậu ta, tôi chỉ có thể dịch ra “Không, đến đây với Mike.”

May quá , vậy là vấn đề được giải quyết.

Một cách thận trọng tôi đặt cậu ta lên ghế sau, cài dây an toàn cẩn thận.

Một hình ảnh quen thuộc : tôi dìu cậu ấy, đặt cậu ấy lên đâu đó, cậu ấy ngủ gật. Hay có thể nói là một phiên bản khác của chuyện đó.

Vì không có nhiều xe trên đường , tôi có thể nhìn Kyle thật kĩ khi cậu ấy ngủ. Khi ánh sáng từ những cột đèn đường lướt qua gương mặt cậu ấy, hết cái này đến cái khác, tôi cảm thấy tồi tệ và tồi tệ hơn. Cậu ấy nhìn như một thiên thần.

Một thiên thần tôi không bao giờ có thể có.

Cuối cùng tôi tự an ủi mình bằng ý nghĩ rằng thiên thần thì không sặc mùi rượu và thuốc lá.

Ở cuối đừơng Liễu khóc, một lần nữa tôi lại phải để tay cậu ta quàng qua vai tôi , Ed và Maria tròn mắt khi thấy chúng tôi.

“Xin chào cậu.”Ed nhanh chóng đỡ lấy tay kia của Kyle và chúng tôi nửa đỡ nửa khiêng cậu ấy lên phòng trong khi Maria chạy trước , mở cửa chính và cửa phòng Kyle.

Kyle tỉnh lại, mặc dù là không hoàn toàn “Mình đang ở đâu thế?”

“Trong phòng cậu , Kyle”

“Làm sao mình về được đây?” Cậu ta líu ríu và rồi như thể sực nhớ ra “A. Là cậu.” Kyle cố mỉm cười- tôi nghĩ thế- nhưng cuối cùng lại thành một tiếng rên rỉ “Cám ơn. Mọi người có thể đi được rồi.”, với một cái vẫy tay, cậu ấy yêu cầu Ed và Maria đi. Tôi nghĩ rằng Kyle muốn cả tôi đi nữa nhưng ngay khi tôi quay đầu đi ra, cảm thấy hơi tổn thương, cậu ta hét lên “Os! Chờ đã!”

Thảm hại. Đó là những gì tôi nhớ : cậu ta nhìn vô cùng thảm hại , tóc thì rối, quần áo thì xộc xệch. Cậu ấy gượng dậy, cố găng bước đi, loạng choạng tiến về phía tôi.

“Kyle, nghỉ đi. Cậu…”

“Mình có thể tự lo được” Thật mỉa mai. Ngay khi nói câu đó Kyle đâm vào tôi. “A, mình không thể . Haha!” Cậu ấy phá lên cười. Vậy ra vẫn còn say.

Tôi cố đẩy cậu ta ra và bắt cậu ấy nằm xuống và đi ngủ, nhưng cậu ấy không chịu. Ít nhất tôi cũng xoay sở khiến cho cậu ấy ngồi trên giường được.

“Kyle. Ngủ đi. Gần 4 giờ sáng rồi.”

Cậu ta cằn nhằn gì đó rồi ném áo khóac qua một bên và cố gắng cởi cái áo sơ mi trắng, gần như là xé nó ra “Không thể ngủ khi mặc thể này.”

Nhìn chằm chằm vào cậu ta, tôi biết mình đang đỏ mặt. Đỏ đến tận mang tai. Ý tôi là , cậu ấy đang cởi quần áo! Hay , ít nhất là đang cố gắng làm thế.

“Os, giúp mình.” Cậu ấy nhìn lên. Tôi không biết mình có nên hay không nữa. “Os, mình không thể ngủ như thế này.”Kyle đang cố cởi cúc quần vì cậu ấy đã bỏ cuộc với cái áo-nằm đó như một con cá mắc cạn đang nỗ lực đẩy cái quần ra.

Đó thật sự là một khung cảnh đáng xem.

“Được rồi, được rồi. Yên nào.”Một cách chậm chạp tôi lôi quần cậu ấy ra “Nhấc lên nào” Tất nhiên tôi phải ra lệnh cho cậu ấy nhấc hông lên để có thể lấy được quần ra. Ơn chúa là cậu ấy có mặc quần đùi bên trong.Ngay khi tôi nói nói “Xong rồi.” Kyle ngồi dậy và giơ hai tay lên. Thận trọng, tôi cởi nốt cái áo cho cậu ấy “Rồi”

Tôi thậm chí chưa kịp nói xong câu ‘ rồi’ khi tôi đột ngột thấy mình trong vòng tay Kyle, cậu ấy đang rúc đầu vào cổ tôi.

Cậu ta quá nhanh cho một người say “Kyle, cậu đang làm gì thế?” không hiểu sao tôi thấy mình đang cười , một cách run rẩy.

“Không phải cậu muốn mình ư?” cậu ta thì thầm , trong khi cố gắng cởi cúc áo tôi.

Không phải như thế này. “Kyle”, một lần nữa tôi lại không nhận ra. Không biết bằng cách nào Kyle đưa tôi vào tư thế mà khi cậu ấy nằm xuống (hay gục xuống), tôi nằm trên giường ngay bên dưới cậu ấy.

Đó thật sự là chuyện đã xảy ra. Đột nhiên , tôi ở đó, và bị cậu ấy đè lên.

Ngay khi chúng tôi rơi xuống giường, cậu ấy ngủ gục.

Lần nữa.

Trước tôi.

Một cách nhẹ nhàng, tôi lăn cậu ấy qua một bên. Nằm giang rộng trên giừong, chỉ mặc mỗi quần đùi.Tôi biết là tôi đang xấu hổ muốn chểt. Mặt tôi có lẽ không còn đỏ nữa. Tôi chắc chắn nó đã trở nên tím ngắt.

Cậu ấy say. Có lẽ còn dùng cả ma túy.

Tôi kiểm tra mạch Kyle -nó bình thường. Tuy nhiên nhịp thở của cậu ấy không đều. Tôi đã đọc ở đâu đó rằng nếu uông quá nhiều rượu có thể gây ra chuyện đó. Hay đó là hiệu ứng của việc dùng chất ma túy nào đó?

Dù sao đi nữa cậu ấy cũng được an toàn. An toàn đến mức tôi có thể làm được cho cậu ấy-ít nhất cậu ấy về được nhà. Thật tức cười , mới chỉ cách đây vài ngày cậu ta còn khuyên tôi nên bảo Lara phải cẩn thận.

Đắp cho cậu ấy một chiếc chăn mỏng trước khi đi ra, tôi đột nhiên nhận ra là Kyle đang phải chịu đựng nhiều hơn là tôi nghĩ. Cô Vergara đã nói với tôi điều đó nhưng tôi không thật sự hiểu.

Tôi bảo Maria để mắt đến cậu ấy trước khi lái xe về.

-oOo-

Tôi thấy lo lắng khi đến trường vào sáng thứ 2. Khi tôi đến nhà Kyle, Maria nói rằng cậu ấy đã đi trước, và có vẻ buồn bực.

Tôi không muốn gặp một Kyle đang buồn bực. Nhưng cậu ấy thường gọi cho tôi vào buổi tối hỏi tôi có phải đi thẳng đến trường vào sáng hôm sau không- chuyện cậu ấy đã không làm vào chủ nhật vừa rồi. Có cái gì đó không đúng ở đây. Tôi cảm thấy nó liên quan đến đêm thứ 7.

Các cặp cộng sự lẽ ra phải ngồi cạnh nhau trong suốt thời gian còn lại của kì học của môn Tâm lí, để trong trường hợp chúng tôi phải làm bài tập tại chỗ. Nhưng Kyle không đến lớp. Và chúng tôi có bài tập tại chỗ. Cuối cùng thì tôi tự làm nó một mình.

Nếu như Kyle thật sự dùng ma túy trong bữa tiệc đó thì sao? Và nếu như cậu ấy đột nhiên mắc nghiện?

Tôi cố gắng tìm xe cậu ấy trong cả bãi đậu xe. Không có tí may mắn nào.Có lẽ tôi hơi đãng trí một chút nhưng đến 4 giờ chiều tôi chợt nhớ ra chỗ đậu xe riêng nơi chúng tôi gặp nhau. Và như thể là may mắn đã tìm thấy tôi, cậu ấy ở đó đang chuẩn bị vào trong xe.

Nhìn thấy cậu ấy, tôi đột nhiên thấy nhẹ nhõm. Cậu ấy đến trường chứ không phải ở trong hẻm tối nào đó hít ma túy.

“Kyle, Kyle.”

Giật mình bởi tiếng gọi của tôi, cậu ấy đứng phắt dậy. “A, chào” Cậu ấy nói, gần như không thể nghe được, mắt không rời chiếc balo trong tay. Sách vở của cậu ấy.

“Có chuyện gì thế? Cậu không đến lớp Tâm lí sáng nay.”

“À. Có vài việc phải làm.” Vẫn không nhìn vào tôi.

Cho dù rất quyến rũ , cậu ấy là một kẻ nói dối dở tệ. “Có chuyện gì?”

Khi tôi hỏi câu đó, cậu ấy bỏ balo xuống và đứng thẳng dậy, nhìn vào một hình bóng tưởng tượng ở một nơi xa xôi nào đó.

“Kyle, có chuyện gì?”

“Không có gì.” , cậu ấy thở dài, và nhìn vào tôi trong giây lát.

“Cậu biết đấy, nếu là chuyện thứ 7 tuần trước.” Tôi bắt đầu.

Cậu ấy không để tôi nói hết, chặn họng tôi ngay lập tức “Nghe này, mình không định làm thế. Thật đấy. Được chưa? Hạnh phúc rồi chứ?”

“Kyle, nó không sao cả. Mình biết cậu không định làm thế. Cậu say rượu, cậu không biết cậu đang làm hay thậm chí đang nói gì lúc ấy.” Tôi phải lấy hết can đảm để nói ra từng từ một “Và nó không sao cả.”

Cậu ấy lầm bầm gì đó. Tôi nghĩ tôi đã nghe thấy ‘nó có sao’ nhưng khi tôi hỏi cậu ấy vừa nói gì, cậu ấy không trả lời. Tôi không muốn xác nhận.

“Coi như không có chuyện gì xảy ra đi. Chúng ta phải hoàn thành đề án càng sớm càng tốt.”

Gật đầu , và vẫn nhìn vào cái gì đó ở một nơi xa , rất xa nào đấy, cậu ấy khẽ trả lời

“Được.”

“Kyle, bỏ đi mà.”

Cuối cùng thì cậu ấy cũng quay ra nhìn tôi, nở một nụ cười yếu ớt và gật đầu đồng ý.

“Thật ra, nó khá là buồn cười. Cậu lại ngủ gật lần nữa. Mình buồn tẻ đến thế cơ à?”

Hơi khúc khích một chút , cậu ấy lắc đầu.

“Vậy tối nay nhé? Buổi cuối cùng?”

“Được. Gặp cậu ở đó.”

———————————————————————————————

Tôi lái xe theo Kyle về chỗ của cậu ấy và chúng tôi ở trong một không khí làm việc nghiêm túc- ít nhất là tôi thấy thế. Kyle gần như là trầm mặc, đôi khi như ở xa hàng dặm. Tôi phải gọi cậu ấy nhiều hơn hai lần trong vòng 5 phút để khiến cậu ấy chú ý vào.

“Os, mình không nghĩ là chúng ta đã làm xong giai đoạn Cái tôi & Sự rối loạn cái tôi của mình” Thỏa mãn vì cậu ấy có vẻ như đã vượt qua được chuyện phiền não, tôi lấy giấy và bút ra.

“Os, mình đã nói với cậu là mình không thật sự tự tin như mình nghĩ.” , Tôi gật đầu, nắn nót từng chữ lên cuốn sổ của mình “Đúng vậy , mình không . Thật đấy. Như thứ 7 vừa rồi” Tôi mở miệng định dừng cậu ấy lại nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục “Để mình nói hết. Chuyện này không hề dễ dàng, cậu biết mà.”Nhìn lại vào cuốn số, tôi chờ cho cậu ấy nói tiếp.

“Os, chuyện mình làm với cậu lúc đó thật ra là- mình không biết nữa. Như mình đã nói trước đây, mình không giỏi xin lỗi và mình không nghĩ là mình đã xin lỗi cậu. Vì vậy , xin lỗi.” Nó nghe thành thực đến nỗi tôi sợ không dám nhìn vào cậu ấy. Tôi tiếp tục viết.

“Và cám ơn. Cám ơn vì đã đưa mình ra khỏi đó.”

“Không có gì .”

“Vậy thì, quay trở lại cái đề án. Có rất nhiều thứ về mình mà bản thân mình cũng không hiểu, ví dụ như, mình không biết tại sao mình quan tâm đến việc mọi người nói gì và tại sao mình lại làm nhiều chuyện.”

Cậu ấy im lặng một lúc, tôi nghĩ là cậu ấy đang suy nghĩ, nhưng tôi đã sai. Khi tôi nhìn lên, cậu ấy thật sự đang trừng mắt nhìn tôi.

“Cậu nghe mình nói chứ?.” Đúng vậy. Cậu ta đột nhiên trở nên khó chịu.

“Nhưng mình đang nghe mà”

“Không, cậu không hề nghe. Cậu còn mải bận rộn với chuyện khác.”

Tôi chợt thấy xấu hổ vì đang cầm giấy và bút.

Vẫn mặc nguyên quần sóc và áo phông, Kyle đột ngột đứng dậy và đi ra ngoài. Sững sờ. Tôi không biết phải làm gì. Chưa có ai làm thế với tôi trước đây. Và lại trong chính ngôi nhà của cậu ấy. Tôi ngồi đó, chiếc gối tựa bắt đầu trở nên khó chịu.

Sau một lúc ngẩn ngơ, tôi đột nhiên tỉnh ra, đứng phắt dậy và chạy theo cậu ấy- xuống cầu thang, ra cửa trước, qua con đường rải sỏi và ra khỏi cổng- đi xuống đường Liễu khóc.

Tôi có thể nhìn thấy lưng cậu ấy, ngày càng trở nên nhỏ hơn, một làn khói mỏng bồng bềnh bên cạnh cậu ấy.

Giống như một bộ phim kinh dị, màn đêm trùm xuống và những cây liễu đang lay động có một màu xanh quái đản dưới ánh trăng.

Mặc dù cậu ấy đi nhanh, nhưng tôi đang chạy , gần như là chạy nước rút ( tôi không muốn ở lại một mình với mấy cái cây đó) Tôi dễ dàng bắt kịp cậu ấy.

“Kyle, có chuyện gì thế?” Có vẻ như cậu ấy lờ tôi đi. “Kyle? Kyle?” Vẫn không có phản ứng. Cậu ấy tiếp tục hút thuốc, điếu thuốc nhanh chóng trở thành tàn và một cái đầu mẩu. Cậu ấy đi, tôi lẽo đẽo theo sau- không nói gì nữa. Nói cũng vô ích mà thôi.

Một lúc sau chúng tôi đến sân chơi.Ngồi xuống một cái xích đu bên cạnh cậu ấy, tôi tự hỏi những chuyện này là vì cái gì. Tất cả ngập trong ánh trăng. Tất cả. Kể cả những cây liễu ở rìa khu đất. Tiếng lá sột soạt nghe như tiếng sóng. Lần đầu tiên , tôi thấy thích nhìn những cây liễu.

“Cậu không có quyển sổ của cậu”

Cậu ấy đột ngột lên tiếng, chút nữa thì tôi rơi khỏi xích đu.

“Kyle, chúng ta phải làm cho xong.”

Kyle có vẻ buồn bã. “Mình không muốn” , cậu ấy thì thầm , nhìn về phía trước.

“Kyle, chúng ta đã hoàn thành gần hết các giai đoạn rồi. Tât cả những gì chúng ta cần là thời niên thiếu của cậu và mọi thứ sẽ xong.”

Im lặng một lần nữa lại bao trùm, trừ âm thanh của những cây liễu, âm thanh của những ngọn sóng.

“Os” cậu ấy bắt đầu , nghe có vẻ kiệt sức, như thể vừa chạy cả một dặm vậy, “Os, mình nghĩ là mình thích cậu.”

Những ngọn sóng tôi đang lắng nghe, chúng đột nhiên cuốn tôi đi , vào trong một xoáy nước điên loạn màu đỏ và tím. Tôi không biết phải cảm thấy như thế nào-phải nói gì.

“Os?” cậu ấy gọi, thận trọng, gần như là xấu hổ, quay ra nhìn tôi.

“Nó chắng có nghĩa gì cả” Tôi thốt lên. Tất cả quá đột ngột, tất cả quá khó hiểu. Tôi thấy mình đứng trước cái xích đu của Kyle. Vậy ra đây là thứ mà cậu ấy cảm thấy .

“Nó không cần phải có nghĩa,” một lần nữa câu ấy run rấy. Như thể sắp khóc.

Tôi không dừng lại được. Những cảm xúc dâng lên khiến tôi bắt đầu la hét “Vậy thì tại sao cậu gọi mình là thằng pede sau lưng mình, tại sao cậu đối xử với mình như mình là rác rưởi trước đây? Tại sao?”

Đến lượt cậu ấy hét lên, không để cho tôi nói hết “ Cậu là đứa thông minh, sao cậu không giải thích đi?.” Bây giờ thì cậu ấy đang khóc. La hét và khóc. Chúng khiến tôi trở về với thực tại.

Tôi cảm thấy kiệt sức, ngồi sụp xuống cái xích đu bên cạnh cậu ấy.

“Nghe này, mình nghĩ mình đã thích cậu từ lâu rồi, nhưng vì mình không thể nên mình bắt đầu ghét cậu và làm cho cậu trở nên xấu xí.” Cậu ấy nói.

Nhắm mắt lại, tôi tựa vào dây xích đu, tay phải tôi nắm nó thật chặt. Nó lạnh.

Sự hình thành phản ứng. Phương pháp tự vệ Freudian. Biến một mong muốn không được xã hội chấp nhận thành một cái đối lập.

Cảm thấy một bàn tay ấm áp gần tay trái mình, tôi giật tay lại.

“Mình đang làm cậu khó chịu phải không ?”

“Một chút”

Trong một lúc, chúng tôi hoàn toàn im lặng. Mỗi chúng tôi bận rộn với suy nghĩ của riêng mình , trên chiếc xích đu của riêng mình. Cậu ấy một lần nữa phá vỡ sự im lặng “Xin lỗi, Os. Chỉ cần mình nói với giáo sư là mọi thứ không suôn sẻ. Và mình sẽ hỏi cô chúng ta có thể làm nó một cách độc lập không.”

Cậu ấy định đứng dậy khi tôi nói . “Không, mọi chuyện không phải như thế.”

Dây xích đu của cậu ấy lại ngừng lại “Vậy thì nó là sao?”

Tôi không thể nghĩ được một lời giải thích nên tôi hỏi câu hỏi của chính mình “ Cậu là gay à?” Vì tôi muốn một câu trả lời , tôi nhìn thẳng vào cậu ấy.

Mắt chúng tôi gặp nhau. Cậu ấy nhìn ra chỗ khác. “Mình không biết . Có lẽ thế.” Cậu ấy im lặng một lúc , rồi tiếp tục một cách bối rối “Mình chỉ thích cậu thôi.”

“Sara thì sao?”

Trầm ngâm, cậu ấy nhìn lên, rồi nhìn sang phải “ Cô ấy à? Mình chỉ chơi bời với cô ấy thôi. Để mọi người thích mình. Ý mình là , mọi người đều làm thế cả.”

Ra là vậy. Nói cho cùng chúng tôi cũng không quá khác nhau.

“Kyle” Tôi không biết phải nói như thế nào cho đúng “ Cậu có hiểu tính nghiêm trọng của một mối quan hệ đông tính không?” Đó có thể chỉ là một phút nông nổi của cậu ấy. Một thảm họa tiềm tàng đằng sau nó.

Khi tôi hỏi câu ấy, cậu ấy hơi bực mình “Có, một ít. Nhưng nó chẳng quan trọng nữa, phải không?” Sau một lúc cậu ấy dịu lại, như thể đột nhiên nhận ra “ Trừ khi….”

Cậu ta không hề ngốc- Tôi thật sự đã hỏi câu đó.

“Tốt hơn hết là chúng ta nên suy nghĩ cho kĩ đã.”

Lần đầu tiên trong ngày , cậu ấy trở nên rạng rỡ, mỉm cười theo cách mà cậu ấy nên cười mỗi ngày. Có thể là tiếc nuối cái gì đó. Cho dù thế, nó vẫn khiến tôi hạnh phúc “ Vậy cậu cũng thích mình, phải không ?”

“…ừ, đại loại thế.” Tôi lầm bầm lại.

Nụ cười của cậu ấy còn rộng hơn nữa.

“Vậy , cậu vẫn đi cùng mình đến trường sau khi đề án kết thúc chứ?”

“Đúng vậy”

Đứng dậy khỏi cái xích đu và đưa tay ra cho tôi, cậu ấy nói “ Quay lại thôi. Chúng ta phải làm cho xong cái đề án.”

———————————————————————————————

Chỉ trên đừơng về nhà tôi mới nhận ra. : cậu ấy chỉ muốn biết cậu ấy có thể gặp tôi ngay cả khi đề án đã kết thúc hay không .

Tôi đoán thật ra tôi cũng không được thông minh cho lắm.

End Chapter 3