Tags

“Điên rồ” , đó là từ tôi có thể dùng để miêu tả cuộc sống học đại học của mình : một vòng xoáy của những màu đỏ và tím ma thuật từ từ cuốn lấy tôi .

Similar Differences

Tác giả : Rob
Người dịch : Bluestorm

Chapter 1: “Insaning”

“Điên rồ” , đó là từ tôi có thể dùng để miêu tả cuộc sống học đại học của mình : một vòng xoáy của những màu đỏ và tím ma thuật từ từ cuốn lấy tôi .

Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã phát điên.

Sáng hôm đó, những vòng xoáy đỏ và tím ma thuật xuất hiện trên tờ quảng cáo được dán trên bảng của Ban quản lí sinh viên, ngay bên ngoài phòng họp của chúng tôi.

“Osmond, có cần dấu của Hội sinh viên trên tờ rơi không ?”

“Có, nó không mất nhiều thời gian đến thế trừ khi.” , trừ khi cái gì chứ ?À! “trừ khi có vấn đề trong thiết kế, ví dụ có hình khỏa thân của thành viên hội sinh viên trên đó chẳng hạn”

Họ chỉ cười khi tôi quay lưng đi.

Đó là một trong những cuộc họp được tổ chức như thường lệ. Mọt sách- rất nhiều người xem tôi là một con mọt sách.Nó không phải do vẻ ngoài : Tôi không đeo kính thậm chí cả kính áp tròng, tôi không có dây đeo quần hay mặc những chiếc quần cạp cao. Tôi cũng không nghĩ là mình có một giọng nói chói tai khó chịu để có thể được xem là ‘giọng của mọt’

Đó chỉ là …tôi. Tôi và thái độ làm việc nghiêm túc của tôi

Ban quản lí sinh viên không phải là tổ chức duy nhất tôi tham gia. Tôi là thành viên của sáu tổ chức. Là người lãnh đạo ở bốn trong số đó.

“Ossie!” Ôi không. Giọng nói đó.

Ciara.

“Mình tự hỏi lát nữa cậu có thể giúp mình với môn tích phân được không?”

Ciara chậm rãi bước tới với một nụ cười ve vãn trên khuôn mặt trang điểm quá đậm. Đôi khi tôi nghĩ không biết cô ấy cho mĩ phẩm lên mặt hay chỉ là mặt cô ấy ở trên mĩ phẩm.

“Chúng ta có thể làm chuyện đó qua điện thoại được không ?”

“Mình hi vọng là chúng ta có thể đến một phòng học trống và cậu có thể dạy mình ở đó.”

Tôi không nghĩ thế đâu. “A…xin lỗi. Mình có một cuộc họp ngay tiết sau.Và một cái nữa sau đó.”

Thật ngạc nhiên là vào mùa hè các tổ chức có nhiếu việc đến thể để làm khi chuẩn bị cho kì mới.

“Làm ơn đi mà?” Hờn dỗi, hờn dỗi. Và những thứ đại loại như thế.

Ciara. Tôi ngưỡng mộ sự ngoan cố và kĩ năng tán tỉnh của cô ta. Nhưng nó không có tác dụng với tôi.

“Xin lỗi. Nhưng ngoài mấy cuộc họp đó mình còn rất nhiều bài tập và kế hoạch cần hoàn thành. Mình không thể để điểm của mình tụt xuống được, cậu biết đấy…….”

Như thể đột nhiên nhớ ra, mắt cô ta mở to “À ,đúng vậy. Học bổng.” Tôi phải đảm bảo điểm số của mình đủ cao để giữ được học bổng của trường đã trao cho tôi.

“Được rồi. Không sao đâu. Có lẽ để lần tới.” Với một vẻ mặt tư lự giả tạo kết hợp với đôi mắt nhìn xuống, cô ta quay đi- như thể là nhân vật trong một vở nhạc kịch.

Như tôi đã nói , tôi ngưỡng mộ kĩ năng tán tỉnh của Ciara, chúng chỉ không có tác dụng với tôi. Không phải tôi ghét cô ta . Tôi chỉ không thích cô ta- và cái cái cách cô ta thân mật với tôi. Đặc biệt khi chúng tôi chỉ có một mình.

Sự thật là tôi thấy ghê tởm.

Tôi đoán những anh chàng bình thường sẽ thấy tự hào trước cái cách cô ta cư xử với họ- nhưng có lẽ tôi không “bình thường” , trên quan điểm chung của xã hội về “bình thường.”

Từ trung học lên chảo lửa đại học, tôi cuối cùng cũng thừa nhận với bản thân mình : tôi thích các chàng trai hơn là các cô gái. Mọi người trong trường trung học của tôi đều đã nghi ngờ; tôi đoán họ nhìn ra còn nhanh hơn bản thân tôi. Nhưng tôi vẫn chưa nghĩ đến việc thú nhận. Đó là một điều cấm ki. Không. Sống trên một đất nước thiên chúa giáo, tôi phải ở sâu bên trong tủ chất đầy quần áo, khăn mặt, giày, tất cả những gì tôi có. Vì vậy, đằng sau tất cả mọi thứ, tôi làm điều tốt nhất tôi có thể : chôn vùi bản thân trong sách vở…. Đó là cách duy nhất để tôi có thể sống ở đây.

Đó là cách duy nhất để tôi được yêu thương.

Tôi phải chơi theo luật . Và chơi thật tốt. Làm việc là cách tôi chơi, tôi đoán vậy. Đó là bình thường nhưng không tầm thường.

————————————————————————————–

Nhưng cái gì khiến một nguyên tắc là nguyên tắc?

————————————————————————————–

Lớp Tâm lí học là một trong những lớp tuyệt vời nhất tôi có trong mùa hè. Khối lượng công việc nhẹ nhàng , bài học thì khá thú vị . Tôi cũng thích bản thân phòng học nữa, với những cửa sổ cao bằng kính trong suốt cho phép ánh sáng mặt trời dịu dàng đổ xuống như một cơn mưa vàng vào buổi sáng.

Cô Vergara, giáo sư của tôi , cũng tình cờ là người cố vấn của tôi, là một phụ nữ trẻ tốt bụng mà tôi cảm thấy có thể tin tưởng . Cô ấy không vồ vập đến mức khiến bạn sởn gai ốc , cũng không quý phái một cách lạnh lùng. Cô ấy ở giữa : một người phụ nữa bé nhỏ với một nụ cười dịu dàng và đôi mắt sắc sảo được khuếch đại lên bởi đôi kính.

Cô ấy là người duy nhất tôi kể về bản thân và “tình trạng có thể lựa chọn”của tôi , vì tôi chưa thấy thoải mái với nó. Tôi nhận thức được nó, nhưng tôi sống trong một đất nước mà chúng tôi được dạy rằng ‘gay’ phải xuống địa ngục kiếp này và cả kiếp sau. Tôi tin cô. Và cô ấy đã không làm tôi thất vọng.

Nhưng không có gì trên đời này hoàn hảo cả. Kẻ làm lớp tâm lí học của tôi mất vui là Kyle ranh con . Thành thật mà nói tôi không biết họ cậu ta là gì. Tôi đặt nó là Ranh con vì cậu ta là một thằng nhóc giàu có và xấu xa.

Nghiêm túc mà nói, cậu ta thật sự như thế . Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu ta xuất hiện đột ngột trong lớp tôi hai buổi sau khi khóa học bắt đầu. Cậu ta chắc chắn phải đi thuyết phục vài người để có thể thay đổi lịch như thế, tôi tin là vậy. Dù sao đi nữa, cậu ta cũng có đủ khả năng mà.

————————————————————————————–

Tất nhiên , không phải tôi luôn nhìn cậu ta như thế. Lần đầu tiên gặp Kyle, tôi thấy một nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng đều tăm tắp và một sải chân có vẻ rất tự tin, mái tóc đen mềm mại bồng bềnh khi cậu ta bước đi…

Đúng thế.

Tôi gục ngã hoàn toàn, gần như phát điên vì đắm đuối.

Công bằng mà nói, cậu ta sở hữu những đường nét hoàn hảo.

Đáng buồn là những đường nét ấy lại không chứa đựng điều gì tốt đẹp cả. Kì trước chúng tôi học chung một lớp. Một hôm, giáo sư đi vắng. Thật không may ông ấy là một ông già nhăn nheo. Điều đó có nghĩa là ông ấy không muốn lãng phí thời gian và vì vậy ông ấy gửi bài tập cho người dạy thay vào cuối tiết.

Vì thế tôi ngồi đó, trong góc lớp làm việc của mình trong khi đám con trai tu tập ở giữa lớp. Như thể có ánh đèn chiếu vào tôi và một ánh đèn khác chiếu vào họ, trong căn phòng tối đen. Mặc dù bọn họ đang thì thầm và khúc khích cười- thật hay ho khi mà một đám đàn ông con trai học đại học nói chuyện như những cô gái trung học- tôi không quan tâm. Tôi chỉ nhìn lén Kyle một chút, rồi giả vờ nhìn quanh lớp.

Đâu đó giữa số 3 và 45 , tôi nghe tên mình được gọi lên từ đám đó “Os ,cậu ta vừa gọi cậu là Pede đấy” .

Đó là một trong những người làm cùng tổ chức với tôi, tay chỉ thẳng vào Kyle , đang đỏ mặt cười trừ.

Và tôi làm điều tốt nhất tôi có thể. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu và nhìn vào con số kế tiếp.

Nếu cậu ta muốn nói xấu tôi, cậu ta có thể làm điều đó ngoài lớp học, đúng không ? Khi tôi không ở trong cùng một phòng với cậu ta, đúng không? Đúng không ?

Tại sao cậu ta phải đẹp đến thế ?!

Từ hôm đó tôi thù hận cậu ta.

-oOo-

Nhưng những thứ như thế thật khó để có thể rành mạch được. Đôi khi tôi tự hỏi, có phải tội lỗi khiến cậu ta tránh nhìn vào tôi khi tôi báo cáo trên lớp, hay khi chúng tôi đi ngang qua nhau ở hành lang. Nó làm tôi bực mình hơn khi, thỉnh thoảng, trong lúc tôi đang nói chuyện với một trong những bạn học của mình , cậu ta đột nhiên chen vào và nhờ cô ta in hộ một đề cương ôn tập dài.

Như thể tôi không ở đó.

Ngay lúc đó tôi muốn đấm vào mặt cậu ta và hét lên tại sao cậu không giả vờ như tôi là bọt biển hay không khí đi vì cậu ta đã gọi tôi là rất nhiều thứ tệ hơn thế khi tôi không có mặt.

Nhưng tôi đoán là tôi phải quen với nó. Dù sao đi nữa tôi cũng không thể làm gì được. Tôi phải quen với việc sống như bọt biển hay không khí mỗi lần tôi vấp ngã. Tôi chỉ cố gắng quen với những thứ mà tôi không muốn cảm thây : cô đơn , tầm thường. Như không là gì cả.

Như thể tôi không tồn tại.

Và với Kyle, chuyện đó đặc biệt khó khăn. Tôi không biết chính xác tại sao, nhưng tôi đoán nó liên quan đến hỗn hợp yêu ghét lẫn lộn đâu đó trong ngóc ngách bộ não tôi. Những màu đỏ và tím cuộn xoáy vào nhau. Tôi thực sự không ưa cậu ta. Nhưng tại sao tôi lại bận tâm đến việc bao nhiêu lần cậu ta đi ngang qua tôi mà không buồn ngẩng đầu lên khỏi cái sàn nhà, hay cậu ta đã thô lỗ với tôi như thế nào? Tại sao tôi phải bỏ sức ra mà ghét cậu ta ?

Rất đơn giản. Rất rõ ràng.

Đỏ và tím.

Điều buồn cười là, dù tôi nghĩ tôi biết rẩt nhiều thứ, nhưng những lúc đó tôi cảm thấy ngu ngốc một cách tuyệt vọng. Tôi không biết tại sao một người có thể vừa yêu nhưng lại vừa ghét một ai đó ?

Thật vô nghĩa. Thật điên rồ.

————————————————————————–

Trong một thời gian dài, cậu ta tránh nhìn tôi. Cậu ta thậm chí không thể nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi không biết tôi cảm thấy thế nào về việc này. Dù sao thì tôi cũng vừa yêu vừa ghét cậu ta.

Rồi tất cả thay đổi trong một buổi tối, ở siêu thị.

Không biết làm sao gia đình tôi đã biến việc ra ngoài mua đồ thành một cuộc du ngoạn không có camera. Chúng tôi đã ở quầy thanh tóan , nhồi đầy túi giấy với những thứ vớ vẩn khi mà người lẽ không nên có mặt ở đó xuất hiện, Kyle ranh con.

Vì luôn tin rằng cậu ta không nghĩ tôi là một con người, nên tôi giật mình bởi nụ cười trên mặt cậu ta khi cậu ta lại gần tôi.

Tôi không biết phải nghĩ gì , nhưng ở bất cứ giá nào đi nữa, khía cạnh “thích” trong mối quan hệ với cậu ta (đơn phương) hoàn toàn áp đảo. Cậu ấy đang mỉm cười. Với tôi. Đôi mắt cậu ấy gần như díp lại.

Cậu ấy hạnh phúc khi thấy tôi.

Ngây ngất với hình ảnh đó , tôi phải mỉm cười lại. Thậm chí còn vẫy tay.

Chỉ sau khi tôi bỏ tay xuống, tôi mới nhận ra cậu ta không cười với tôi… mà với em gái tôi đứng đằng sau . Nó nhanh chóng đẩy tôi sang bên, nhảy lên và la hét “Kyle! Kyle Lopez!” …. Vậy ra đó là họ cậu ta.

Không bao lâu sau , mẹ tôi cũng tham gia với em gái tôi và Kyle. Tôi thấy mình, với gương mặt không phải âm ấm mà nóng bỏng , ngay sau họ, cố biến họ thành bức tường để che đi sự xấu hổ của mình. Tôi quay trở lại nhồi nhét mấy cái túi giấy , lần này với những thứ còn vô nghĩa hơn, như tăm với đầu màu xanh, và từ “nhục nhã” được in trên tất cả đám nhãn mác trong cửa hàng. Tôi không muốn nghe lén nhưng với giọng của mẹ và em gái tôi, thì điều đó là không thể

“Anh dạo này thế nào?”

“Giờ cháu đang học ở đâu? John, John, anh nhớ Kyle không? Cậu ta vẫn hay chơi với Lara lúc học tiểu học ấy.”

“Mẹ, con vừa gặp anh ấy ở bữa tiệc của Marcia tuần trước”

“Bữa tiệc nào cơ?”

Tuyệt, mẹ còn cố lôi cha tôi vào ‘cuộc đoàn tụ hạnh phúc’ nữa.

Khi tôi xong việc nhét tất cả vào những chiếc túi nâu, vật lộn để giữ chúng trong tay mình (và không vung vãi ra sàn ), tôi cảm thấy một cái vỗ nhẹ trên cánh tay tôi.

Kyle.

Cậu ta vẫn không thể nhìn vào tôi. Nhưng ngày hôm sau, khi chào tôi, cậu ta mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ , gần như là cay đắng.

Như thể nói “Xin lỗi.”

————————————————————————–

Lẽ ra tôi phải biết em gái tôi biết cậu ta. Cả hai khá giống nhau, đều sống để tiệc tùng. Tấm vé của Kyle đến các bữa tiệc là sự quyến rũ và… tiền. Cậu ta giàu. Rất giàu. Cho dù cậu ta không phải là người giàu nhất, cậu ta là sinh viên duy nhất tôi biết đến trường bằng một chiếc BMW.

Vì gia đình tôi không khá giả lắm, Lara tới được các bữa tiệc nhờ vào việc nó là một người cổ vũ / một vũ công / một vận động viên bóng chuyền. Không ai ngạc nhiên nếu nó về nhà lúc 3 giờ sáng , ngay cả khi không phải cuối tuần. Mẹ tôi thỉnh thoảng nổi giận, nhưng Lara luôn nói “Điểm số của con không thấp. Hơn nữa, con nghĩ làm một con người bình thường cũng rất quan trọng. Con không muốn làm mọt sách như Osmond.”

Ối. Nhưng sau câu đó, nó luôn cười cho qua. Tôi không thể nổi giận vì nó luôn làm như đó là một câu nói đùa.

Nhưng cái khiến tôi bực mình thật sự trong một cuộc nói chuyện như thế là cái cách mẹ tôi đứng về phía nó “Đúng thế, con yêu. Osmond! Tại sao thỉnh thoảng con không đi ra ngoài cùng em ? Nói chuyện với cái máy tính không tốt đâu.”

Tôi không thể trách bà. Mẹ và các buổi tiệc ? Họ như bánh mì và bơ.

Nếu gia đình tôi giàu có hơn một chút bà chắc chắn sẽ tổ chức tiệc bất cứ dịp nào có thể như “Con gái tôi có bạn trai mới” hay “Con trai tôi có thêm một giấy khen” thậm chí là “Tôi vừa sửa móng tay lần thứ 467”.Bất cứ khi nào có một cuộc tụ tập nào đó, mẹ luôn đi quanh các shop , tìm kiếm những bộ váy áo thời trang, dù các hóa đơn điện, nước, điện thoại vẫn đang chờ được thanh tóan.

Nhưng nếu tôi nghĩ thật kĩ thì nó thực sự đáng buồn.

Mẹ sinh ra trong một gia đình giàu có. Rất giàu có. Một trong những gia đình quý tộc lâu đời. Gần như hàng tuần , họ đều có những bữa tiệc để tham gia.Những bữa tiệc chiêu đãi đối tác của ông tôi ( người mà tôi không biết) ; tiệc từ thiện của bà tôi (người tôi chưa bao giờ gặp) ; những buổi khiêu vũ và dạ hội của các chú và dì tôi ( những người tôi chỉ biết tên).

Và hơn hết, mẹ có một người hầu gái của riêng mình để mặc đồ cho bà, đảm bảo bà trang điểm hợp với quần áo, để chải tóc bà 100 lần cho đến khi nó bóng mượt, để kiểm tra những chỗ bị gấp nếp hay bị phai màu trên váy.

Thật lòng mà nói tôi không biết tại sao bà lại yêu cha tôi và vì thế từ bỏ tất cả, trừ thái độ quý tộc trong các bữa tiệc. Nhưng những thứ như thế không dùng lý trí để quyết định được, đúng không ? Không phải tất cả những gia đình quý tộc lâu đời giàu có đều có mối quan hệ tốt với cộng đồng người Hoa ở Philippines. Một con số không nhỏ các địa chủ vẫn cho rằng người Hoa là những kẻ xảo quyệt luôn tìm cách tránh việc trả tiền thuê của tháng.

Nhưng rất nhiều địa chủ cũng đã nhận ra sức mạnh của những gia đình người Hoa hiện đại : kiên quyết, năng động trong kinh doanh, …những thứ tương tự thế.

Thật không may khi gia đình cha không phải là một gia đình người Hoa giàu có và quyền lực, trong khi gia đình mẹ lại là một phần trong số những gia đình quý tộc lâu đời. Họ từ bà ngay khi bà kết hôn với cha tôi.Nửa bên trái của nhà thờ đã bị bỏ trống không, trong khi nửa bên phải ồn ào với thứ tiếng Anh trẹo trọ và tiếng Hán chính gốc.

Không hiểu tại sao , nhưng gia đình họ Chan luôn thua cuộc ở phút chót trong các cuộc đua kinh doanh. Đôi khi tôi cảm thấy tội lỗi vì đã cười trước những thứ tôi đã được nghe kể : Khi họ mở một xưởng in, nó hứa hẹn rất nhiều tiềm năng. Nhưng nó bị thiêu rụi chỉ sau sáu tháng hoạt động, những tiềm năng đó cũng cháy ra tro. Rồi họ tham gia vào ngành công nghiệp đồ hộp. Chỉ bốn tháng sau khi khánh thành, nhà cung cấp trái cây của họ – dứa, anh đào,v.v.. phá sản. Không có gì để đóng hộp và không tìm được nhà cung cấp thay thế, họ phải từ bỏ nhà máy. Nỗ lực gần đây nhất của họ: mua các căn hộ và cho thuê. Thật ra là rất khôn ngoan. Nhưng điểm không khôn ngoan là họ mua các căn hộ nằm trong một tòa nhà duy nhất. Nên khi công ty kia đột nhiên phá sản…..

Dĩ nhiên, một loạt những sự kiện không may đó tạo ra những thương nhân người Hoa bất mãn với đời. Một trong số đó là cha tôi.

Họ nói rằng tôi rất giống ông, ngoài nước da tai tái và đôi mắt nhỏ xíu ra. Không hiểu sao, cho dù tôi không muốn thừa nhận , nhưng tôi nghĩ là tôi thật sự giống ông.

Tôi hiếm khi thấy cha. Chúng tôi đi tới siêu thị cùng nhau một lần mỗi tháng và rồi sau đó, ông ấy biến mất cho đến chuyến đi kế tiếp tới siêu thị. Đôi khi, ông ấy không buồn đến. Ông sẽ đi khoảng hai hay ba tháng gì đấy, tham gia vào công việc kinh doanh đang rất phát đạt của gia đình, nhờ vào lời nguyền rủa nhà họ Chan.

Với cha, công việc là cuộc sống. Và những mối quan hệ với đối tác làm ăn là một nhân tố sống còn. Đây là lí do ông khuyến khích anh em tôi học tiếng Anh. Tôi đoán ông muốn bù đắp lại thứ tiếng Anh chắp vá, vụng về của ông. Chắc là ông không muốn mọi người cười chúng tôi.

Là “con trai”, cha tôi thậm chí còn cho tôi một cái tên tiếng Anh, thực ra nó giống như một cái tên Hoa cố ra vẻ tiếng Anh. Cha mẹ cũng ép tôi học quản lí kinh doanh để tôi có thể kế tục công việc kinh doanh của gia đình mà cha đang làm. Nó không công bằng- tôi muốn học thứ khác- nhưng tôi không được lựa chọn. Tôi vẫn sống cùng họ và tôi cần một khỏan trợ cấp. Học bổng của trường là một điều may mắn với tôi. Tôi biết không có nó tôi không thể nào được học đại học. Khi cha mẹ tôi phát hiện ra, họ ngay lập tức tích vào “quản trị kinh doanh” trên đơn của tôi.

Thêm vào đó, là “con trai”, họ luôn thúc ép tôi tìm bạn gái. Đó là một thứ truyền thống mà tôi không thật sự hiểu. Có lẽ nó là một phần của nỗ lực mở rộng nòi giống – có thể là để giữ họ của gia đình. Trải rộng tên tuổi của gia đình bằng cách sinh thêm nhiều kẻ họ Chan nữa trên thế giới này. Đúng là họ đã thất bại trong việc kinh doanh lớn, nhưng họ cũng đã đi lên. Ông cố Chan là một người quét đường. Bà cố là một người rửa bát thuê. Bất chấp những rủi ro mà họ đã gặp phải, chúng tôi vẫn sống rất thoải mái.

Nhưng với tư cách là “đứa con trai” tôi không biết có chỗ cho tôi trong cái truyền thống đó không. Tôi không biết liệu tôi có thể đáp ứng được kì vọng của cha không.

Không phải là tôi không muốn.

Đôi khi chỉ là bạn không thể.

————————————————————————–

Trong tình cảnh đó, tôi có một cơ hội do một trường đại học ở đâu đó bên nước Mĩ đưa đến. Một học bổng nữa. Thật ra, nó giống một lời mời hơn.

Cho dù tôi đã đầu hàng thực tế là không ai có thể dừng thời gian lại ( vì entropy và những thứ phức tạp khác, nhưng bỏ qua nó đi) đây là cơ hội để tôi chạy trốn, tới một nơi thật xa.

Chẳng có gì dành cho tôi nơi đây cả.

Nên tôi đã hỏi câu hỏi câu hỏi quan trọng nhất “Nó miễn phí chứ?”

Thật ngạc nhiên, vài tuần sau, họ trả lời là nó miễn phí – Tôi có một khoản trợ cấp hàng tuần cho việc ăn ở nữa.

Cha mẹ tôi rất vui mừng. Họ sẽ bớt đi một miệng ăn- và tôi sẽ được đào tạo ở nước ngoài, họ có thể khoe khoang với thiên hạ .

Khi tôi nhận được tờ đăng kí chính thức, tôi hoàn thành nó và gửi trở lại gần như ngay sau khi tôi nhận được.

————————————————————————–

Mùa hè vùng nhiệt đới rất tuyệt nếu bạn chỉ là một du khách đang tận hưởng một kì
nghỉ . Nhưng sống trong cái nóng ngột ngạt này cả đời, ngoại trừ vào những tháng mát mẻ hơn như tháng 12 và tháng 1, là một nỗi thống khổ. Và đi học vào mùa hè- thật sự là cực hình. Đã có lúc tôi muốn nhảy vào tắm trong bể phun nước, nhưng đáng tiếc là chúng quá yếu để có thể hạ nhiệt cơ thể tôi.

Cái tôi thích nhất ở mùa hè là những cây hoa lửa. Mùa hè ở đây kéo dài từ tháng tư đến tháng năm – và trong thời gian đó, khi tôi thấy màu xanh và màu vàng cam của những cây hoa lửa, tôi cảm thấy thanh thản một cách kì lạ. Nó khiến người ta cảm thấy thư giãn mái bởi cách chúng hòa hợp với nhau, bất chấp sự khác biệt của chúng. Màu vàng cam gay gắt tương phản với màu xanh lục dịu dàng. Đẹp trong sự đối nghịch.

Một buổi chiều thứ năm , tôi ngồi dưới bóng một cái cây hoa lửa trong cái gọi là giờ nghỉ trưa của tôi : một tiết học vừa kết thúc- tôi có một cuộc họp sau 2 giờ nữa. Chúng tôi đang học nhóm cho môn Tâm lí học- “bạn” tôi đã điều chỉnh thời gian cho phù hợp với tôi. Như mọi khi. Bất cứ khi nào cần học nhóm, họ luôn đảm bảo có tôi ở trong đó. Nhưng khi họ đi chơi, họ không làm như thế.

Thật sự nó là một điều sỉ nhục.

Nên tôi chỉ tập trung vào cái cây hoa lửa để được an ủi.

Chúng tôi không bắt đầu ngay lập tức.Như mọi cuộc tụ tập khác, một số thì la cà, số khác tán chuyện…. rồi , một vài trong số họ đi lấy bữa trưa để nhấm nháp trước khi bắt đầu thảo luận về lí thuyết các giai đoạn của sự phát triển của ErikErikson, trong khi những người còn lại tiếp tục nói chuyện. Tôi đang định tìm cái gì đó trong căngtin để mang tới cuộc họp. Và tôi nghe thấy giọng vài cô gái hay ngồi lê đôi mách.

“Này , cậu biết chuyện của anh chàng đẹp trai lớp mình không ?”

“Có rất nhiều anh chàng đẹp trai trong lớp. Anh nào?”

“Cái cậu giàu sụ ngồi cạnh cửa ra vào ấy.”

“Anh chàng đó à? Cậu ta cũng không đẹp trai lắm. Thế cậu ta có chuyện gì?”

“Mình nghe nói mẹ cậu ta vừa chết và cậu ta khóc như không có ngày mai ấy.”

“Thảo nào mấy hôm trước cậu ta không còn kênh kiệu nữa. Cái cách cậu ta luôn dính lấy cô Vergara thật khiến người khác bực mình.”

Tất nhiên tôi phải nhúng tay vào. Dù sao đó cũng là mẹ cậu ấy chểt.

“Mình không nghĩ là nên nói về những chuyện như thế”

“Nhưng chính cậu cũng đã nói thế còn gì. Cậu ta rất khó chịu, đúng không ?”

“Đúng vậy, nhưng tha cho cậu ta đi. Mẹ cậu ta mới chết.”

“Được rồi, xin l-ỗi.”

Có thể tôi đã phản ứng hơi quá ,nhưng tôi thấy mình đúng. Tôi thực sự không biết tại sao tôi lại bảo vệ cậu ta nữa. Vì tôi không muốn cậu ấy buồn? Vì nói về những thứ như vậy là bất lịch sự?

Tôi không biết.

Trong cả buổi học nhóm , tôi im lặng- im lặng đến mức một số người bắt đầu bực mình. Trông có vẻ như tôi đang lờ bọn họ đi. Khi chúng tôi kết thúc buổi học lại tôi đoán là tôi trông thờ ơ đến nỗi một người phải nhắc tôi:

“Os, đừng quên kiểm tra kế hoạch ghép cặp của môn Tâm lí học trên khoa. Cô sẽ thông báo chúng hôm nay.”

Thật tức cười là những người đó muốn tôi ở đây vì họ nghĩ tôi biết rất nhiều. Nhưng họ không nghĩ được rằng có lúc tôi chẳng có gì trong đầu cả.

-oOo-

Tình trạng ngẩn ngơ của tôi còn tiếp diễn trong cuộc họp của hội sinh viên. Phần lớn thời gian tôi tưởng tượng Kyle trong bộ đồ đen sang trọng , bao quanh bởi những người ăn mặc giống như thế, mắt cậu ấy sưng húp và đỏ hoe. Nó làm tôi đau nhói. Những hình ảnh ấy chỉ bị phá vỡ bởi tiếng kêu của dạ dày tôi, làm tôi có cảm giác như một trái bóng đang lăn qua lăn lại trong đó.Tôi không thấy muốn ăn sau khi học nhóm- một quyết định sai lầm, nhưng lúc đó tôi thật sự không muốn gì hết.(Ơn chúa là có vẻ như không ai nghe thấy âm thanh của dạ dày tôi)

Khi tôi bước ra khỏi phòng, trên đường đến khoa Tâm lí học, tôi gặp người tôi không muốn thấy nhất.

“Osssie!” Qúy cô mĩ phẩm.

“Chào , Ciara.”

“Được rồi ,Ossie. Cậu nhớ cậu từ chối mình như thế nào vào hôm trước không ? Mình có bài kiểm tra tích phân vào thứ hai và vì mình có việc vào chủ nhật , mình tự hỏi Thứ bảy cậu có thể phụ đạo cho mình không? Mình biết hôm đó cậu rảnh vì các kế hoạch của tất cả những tổ chức cậu tham gia đều được xếp vào cuối tuần sau” cô ta nhe răng cười.

“Cậu tìm đâu ra kế hoạch của tụi tớ cho đến thứ 7 tuần sau và tuần sau nữa thế?”

Cô ta nhướng mày “Mình có nguồn của mình, bạn thân mến. Nên mình sẽ không nhận một câu trả lời ‘không’ hôm nay. Hẹn gặp lại vào thứ bảy, nhà mình.”

Đầu hàng số phận, tôi tiếp tục đi đến khoa Tâm lí khi tôi nghe cô ta gọi “À, Ossie này!”, cách xa 50 m , màu sắc trên gương mặt cô ta vẫn rất rõ ràng “Đừng đến muộn đấy.”

Chết tiệt.

————————————————————————————

Đề án tâm lí học của chúng tôi liên quan đến lí thuyết của Erik Erikson về các giai đoạn của sự phát triển. Chúng tôi phải dõi theo sự phát triển của cộng sự của mình và bằng cách nào đó kiểm tra xem mỗi giai đoạn ảnh hưởng như thế nào đến tính cách người đó. Vì chúng tôi còn trẻ, chúng tôi chưa thể nói chuyện về các giai đoạn sau, nên cô Vergara hướng dẫn là : chúng tôi phải phỏng vấn cộng sự của mình về những gì xảy ra cho họ khi họ là trẻ sơ sinh (Tin tưởng & Không tin tưởng), lúc tập đi (Tự lập & Xấu hổ và Nghi ngờ ; Chủ động & Tội lỗi), học sinh (Hiếu động và Tự ti), thiếu niên (Cái tôi & Sự rối loạn cái tôi) và cuối cùng là người mới trưởng thành(Thân mật & Cô lập)

Cô ấy có vẻ rất hài lòng với bản thân mình, nếu như tôi có thể nói vậy, khi đưa ra sự hướng dẫn đặc biệt cho giai đoạn cuối cùng. Thân mật & Cô lập không phải chỉ bao gồm những mối quan hệ lãng mạn – nó nói đến việc một người trẻ tuổi xây dựng các mối quan hệ xã hội nói chung như thế nào. “Vì mọi người sẽ được ghép theo cặp và sẽ học được nhiều điều ở nhau., tôi nghĩ đề án này sẽ giúp mọi người có thêm những người bạn. Do đó , tôi sẽ ghép những người không thân với nhau. Sau đó ,các em có thể viết về những trải nghiệm của mình trong phần cuối của bài viết”

Vậy là chúng tôi sẽ có thêm bạn mới. Thú vị đấy. Nhưng làm sao mà bạn có thể thực sự trở thành bạn chỉ vì một đề án? Không phải nó hơi giả tạo sao?

Khi tôi đến bảng thông báo của khoa , tôi nhìn thấy cái tên bên cạnh “Osmond Chan,” tôi không biết nên vui sướng hay giận dữ nữa “Kyle Lopez.”

Có lẽ do in nhầm. Có lẽ đây là một sai sót nào đó. Thế nào đi nữa tôi vẫn phải vào phòng giáo vụ tìm cô Vergara.

Tôi ngạc nhiên khi thấy Kyle ở đó, đang nói chuyện với cô. Tôi không muốn nghe lỏm- và vì giọng của họ không ồn ào như mẹ và em gái tôi, tôi không nghe được gì. Nhưng tôi có thể cá cậu ta đang nói là, “Em không muốn ghép cặp với tên pede đó!”

Không bao lâu sau , cậu ta ra khỏi đó. Dù tôi đoán là cậu ta đã phàn nàn, tôi không muốn cậu ta thấy tôi cũng làm như thế. Tôi nấp sau bảng thông báo cho đến khi tôi thấy cậu ta đi hẳn.

“Chào, Chan, tôi giúp gì được em?”

“Thưa cô, về việc ghép cặp…”Tôi lảng đi. Tôi không biết làm sao để yêu cầu thay cộng sự khác một cách tử tế và lịch sự cả.

“À, chuyện đó à? Thật ra , tôi thường ghép cặp dựa trên điểm số. Kyle có mức điểm thấp nhất- tôi biết một điểm C+ không phải là tệ,” Thế mà không tệ à? “nhưng tôi biết nếu làm việc với em, cậu ta có thể nâng nó lên. Tâm lí học cơ bản không phải là một môn khó. Và tôi nghĩ là cậu ta sẽ cần một điểm số tốt để duy trì mức điểm trên trung bình. Có thể làm việc với em ,sự chăm chỉ của em sẽ ảnh hưởng tốt đến cậu ta.”

A. Vậy ra cậu ta gặp rắc rối về điểm à?

“Osmond, Kyle đang phải trải qua rất nhiều chuyện khó khăn.”

Tôi tự hỏi có chuyện gì với Kyle ngoài chuyện mẹ cậu ta.

“Hơn nữa, em không nghĩ là sẽ rất thú vị nếu hai người làm việc cùng nhau sao? Hai người rất khác nhau.”

Thật sao?

“Osmond, tôi biết em sẽ đối xử tốt với cậu ta.”

Đây sẽ là một đề án ra trò.

End Chapter 1